Thông tin truyện

Chói Tai - Thâm Hạng Vô Tửu


Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Vườn trường, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Một phía yêu thầm

|Văn án|

Năm mười bảy tuổi, Sở Ly chuyển trường đến Nhị Trung ở huyện Ninh xa xôi.

Cô có gương mặt cực kỳ xinh đẹp, tính cách lạnh lùng, thành tích nổi bật.

Từ trong xương cốt đã toát lên vẻ xuất sắc.

Mọi người đều biết, Nhị Trung còn có một nhân vật.

Văn Dữ Trạch được vô số cô gái theo đuổi, kiêu ngạo không chịu phục tùng, là học sinh hư quen phóng đãng.

Cũng là người không thể trêu chọc nhất ở Nhị Trung.

Một người lạnh lùng, một người điên cuồng.

Hai người cùng khối khác lớp, khác nhau đến mức hoàn toàn không có chút liên quan gì.

Mãi đến một ngày trực nhật lớp, có người nhìn thấy Văn Dữ Trạch bế Sở Ly đến phòng y tế.

Sở Ly nằm sấp trên vai cậu giãy dụa, mắng suốt dọc đường.

"Đồ điên, bệnh thần kinh! Thả tôi xuống!"

Văn Dữ Trạch thờ ơ không quan tâm, cầm cồn bôi thuốc.

Vết thương ẩm ướt, Sở Ly đau đến nhắm mắt, mắng cậu là chó nhưng cằm lại bị giữ chặt, bị bắt ngửa đầu.

Đồng tử thiếu niên đen láy, quai hàm kéo căng, đốt ngón tay nhô ra giữ cô: "Mắng thêm cái nữa thử xem?"

.......

Mọi người phát hiện, mối quan hệ giữa hai người dường như không bình thường từ lâu.

Văn Dữ Trạch chơi bóng rổ, Sở Ly sẽ đứng dưới ánh đèn đường, đợi cậu cùng về nhà.

Kết thúc đại hội thể dục thể thao, Sở Ly mặc áo T-shirt đen rộng thùng thình của Văn Dữ Trạch, kiêu ngạo lại thân thiết.

Hóa ra "diêm vương" của Nhị Trung cũng có ngày đầu hàng.

Cũng có người cảm thán, con cưng của trời rơi xuống hồng trần vậy mà lại dây dưa không rõ với một kẻ phản nghịch, chơi đùa nhân gian.

*

Sau này, cái ngày Sở Ly đi.

Mối quan hệ giữa hai người ồn ào rất căng.

Cô rời khỏi huyện Ninh trong tiết trời ấm áp, xuân về hoa nở, vạn vật sống lại, đón chào ánh sáng và cuộc sống mới.

Tối hôm đó, Văn Dữ Trạch dựa vào sofa, men rượu chiếm giữ đầu óc.

Bạn chí cốt: "Thật sự không tìm?"

"Không tìm?"

"Cậu bỏ được?"

"Ai tìm cô ấy người đó là chó."

Văn Dữ Trạch nói được làm được.

Chịu đựng hết đêm lạnh này đến đêm lạnh khác, từ bỏ Sở Ly giống như cai thuốc lá.

.........

Mãi đến ba năm sau, bữa tiệc tối chào mừng của Đại học Bắc Thành.

Ánh đèn sân khấu xuyên qua bữa tiệc mờ ảo, Sở Ly thoáng thấy gương mặt quen thuộc.

Cô vẫn nhớ rõ thiếu niên lạnh lùng, chưa bao giờ cứu vãn. Bọn họ cũng đã cắt đứt liên lạc từ lâu.

Sở Ly chỉ xem như nhận nhầm người.

Kết thúc một ca khúc xuống sân khấu, có một chàng trai đến trước mặt.

Áo sơmi đen gọn gàng, tóc mai cạo ngắn, trên sống mũi là mắt kính gọng kim loại.

Hết sức lông bông không kiềm chế được, nhã nhặn bại hoại vô cùng.

"Đàn chị."

Văn Dữ Trạch cười ôn hòa, cả người vô hại, "Đã lâu không gặp."

*

Tôi muốn kéo cậu xuống vực sâu, cuối cùng lại đích thân đưa cậu cao chạy xa bay.

*

Thiên nga X Chó hoang

Lạnh lùng X Nóng rực

*

Hướng dẫn đọc:

1. Cứu rỗi, chua ngọt, khúc giữa sẽ ngược.

2. Ở nhờ, nam chính không nghèo, địa danh trong văn không có nguyên mẫu, hư cấu.

3. Văn án phế, song C, HE

Tag: yêu sâu sắc, trưởng thành, vườn trường, yêu thầm, cứu rỗi

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Sở Ly, Văn Dữ Trạch | Vai phụ: | Cái khác:

Một câu tóm tắt: Lạnh lùng X Chó hoang

Lập ý: Nỗ lực học tập