Chương 24: (Vô Đề)

Đám mây bị nắng chiều nhuộm thành sắc cam vàng đẹp, từng mảng từng mảng thong thả trôi về chân trời.

Mới vừa tan học nên con đường trước cổng trường đều là người qua lại.

Sở Ly đeo balo, đồng phục sạch sẽ, gương mặt mộc mạc mềm mại, xinh đẹp đến mức thu hút ánh mắt mọi người.

Mà thiếu niên bên cạnh cô mặc bộ đồ màu đen, người cao chân dài, khí chất lạnh lùng lại sắc bén.

Lá cây vang xào xạc trong gió nhẹ, hai người đắm chìm trong ánh nắng nhạt tựa như bức tranh đậm sắc.

Sở Ly không biết Văn Dữ Trạch nói nhận sai cụ thể là thế nào.

Cô không phải người thích so đo.

Người ta cho bậc thang rồi, đương nhiên sẽ theo xuống.

Dù sao vị đại gia này lúc nào cũng huênh hoang làm càn.

Hai chữ "nhận sai" có thể nói ra từ miệng cậu, đã đủ long trời lở đất rồi...........

Văn Dữ Trạch dẫn Sở Ly đến một tiệm lẩu.

Là tiệm mới mở, trước cửa đặt mấy chậu cây xanh. Nhấc chân đi vào, bên trong đã có hai bàn khách ngồi.

Ông chủ bước ra khỏi phòng bếp đón khách: "Bạn học, mấy người?"

"Hai ạ."

Văn Dữ Trạch trả lời, chọn chỗ gần cửa sổ ngồi xuống.

Sở Ly liếc mắt nhìn xung quanh một cái, không gian thoáng mát sạch sẽ, xem như khá tốt trong nhiều quán ăn nhẹ ở trước cổng trường Nhị Trung.

Bàn ăn dùng tấm kính ngăn cách khăn trải bàn, ghế cũng xem như sạch sẽ.

Cô bỏ balo xuống, cởi áo khoác đồng phục để lên ghế bên cạnh.

Ông chủ đưa thực đơn và hai bộ chén đũa.

Văn Dữ Trạch đưa thực đơn cho cô: "Muốn ăn gì, thịt bò sườn heo thịt gà đều có thể kết hợp, sau đó thể thêm món ăn kèm."

Sở Ly liếc mắt nhìn tên món ăn một cái, đều là các loại món mặn trộn với nấm hoặc là lẩu chay khác.

"Thanh đạm vậy hả?"

"Ngày mai có cuộc thi, ăn thanh đạm một chút, bổ sung protein."

Văn Dữ Trạch vừa nói vừa xé bộ đồ ăn, lấy nước trà tráng chén cho cô. Trong lúc lơ đãng, liếc mắt nhìn thấy xương quai xanh dưới cổ gầy trắng của cô.

Cậu không nhìn tiếp nữa mà nâng mí mắt: "Gầy như thế còn chạy một ngàn năm trăm mét, đừng chạy một nửa ngã ra đấy."

"............."

Sau khi đến huyện Ninh, Sở Ly không quen ăn uống. Có lúc buổi tối bữa chính cũng không ăn, chỉ uống sữa gặm bánh mì, hơn một tháng nay quả thật gầy đi một ký.

Cô không cãi lại, nhận lấy đồ ăn rồi nói tiếng cảm ơn: "Vậy thì một phần sườn heo và thịt bò đi."

Văn Dữ Trạch lại chọn hai món ăn rồi đưa thực đơn cho ông chủ.

Quay đầu lại nhìn thấy Sở Ly nhìn mình không chớp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!