Bộ Lọc

Nữ Cường

Tôi và huynh đệ của anh trai yêu nhau trong bóng tối suốt năm năm, dự định sẽ công khai vào đêm giao thừa. Thế nhưng trong bữa tiệc, anh ta chẳng hề nhắc đến chuyện đó, còn ghé sát tai tôi, nửa đùa nửa thật nói: “Anh ngủ chán em rồi, em đổi người kết hôn đi, được không?” Tôi bình tĩnh gật đầu đồng ý. Chỉ vì ở kiếp trước, tôi từng khóc lóc cầu xin anh, nói rằng ngoài anh ra tôi sẽ không lấy ai khác. Sau khi lấy được anh như mong muốn, anh lại lạnh lùng vô tình, ngay cả lúc làm chuyện vợ chồng...
Khi đăng ký nguyện vọng đại học, tôi đã từ chối lời mời nhập học của Thanh Hoa mà chọn Bắc Đại. Lý do rất đơn giản: vì người tôi yêu qua mạng học ở đó. Sau khi xác nhận nguyện vọng xong, người kia nhắn tin cho tôi: “Vừa nãy có bạn thí sinh được 712 điểm từ chối thư mời nhập học bên trường tôi đấy.” 712 à? Trùng hợp ghê, đúng bằng điểm của tôi luôn. Tôi đang định an ủi vài câu thì người kia lại nhắn tiếp: “Nếu là em, chắc chắn em sẽ giữ lời hứa và chọn Thanh Hoa, đúng không?” ??? Thanh Hoa?!...
Thể Loại: Ngọt văn, Tinh tế, Cơ giáp, ABO, Cường cường, Trò chơi, 1v1, Thị giác nữ chủ, Nữ công, Sa điêu, Nữ A nam O, Trưởng thành, Quân giáo, Nhiệt huyết Bên ngoài bệnh viện, bầu không khí đặc quánh sự phẫn nộ. Những dải biểu ngữ đỏ rực như m.á.u tươi giăng đầy phố, át cả tiếng còi hú từ dàn xe cảnh sát đang phong tỏa mọi lối ra vào. Giữa vòng vây ấy, một người vận đồ bệnh nhân lững thững bước xuống. Tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh, từng vòng khóa điện t.ử bạc lạnh thắt c.h.ặ.t lấy cổ...
Công chúa triều Đại Khang tư thái phong lưu, vốn rất yêu thích việc trêu hoa ghẹo nguyệt, thường xuyên mang theo mỹ nhân du ngoạn săn tìm cái đẹp. Những nam tử vừa tự trọng vừa có dung mạo xuất chúng đều không khỏi sợ hãi mà tránh xa nàng. Khang Ninh là Tam công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất. Nàng có ánh mắt rất cao, chỉ say mê những nam tử có quyền hành và tài hoa, chứ không phải hạng bao cỏ đẹp mã mà trong bụng rỗng tuếch. Tuy nhiên, Đại Khang kiểm soát nghiêm ngặt quyền lực của công...
Thấy ta không còn phản kháng. Thẩm Ngọc Thần bóp lấy cằm ta, cười đắc ý: “Đáng lẽ nên như vậy từ sớm, giả vờ trinh liệt làm gì.” Ta bị hắn đè c.h.ặ.t xuống đất, vạt áo bị xé toạc. Bên má còn in dấu bàn tay nóng rát hắn vừa để lại. Các đốt ngón tay cấn vào đau nhức.
Sau khi chết, xương cốt của ta bị đem đi luyện thành tâm kiếm của hắn. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ, lúc còn sống ta vận động chẳng bao nhiêu, còn trẻ đã mắc bệnh loãng xương. Dùng xương cốt của ta luyện kiếm, sắc bén thì có thừa, nhưng độ bền thì gần như bằng không. Lần đầu hắn mang thanh kiếm ra dùng, ta trực tiếp bị người ta chém bay đầu.
Ta làm một đời hiền hậu, đến lúc c.h.ế.t lại ngay cả hoàng lăng cũng không được vào. Quan quách của ta bị đặt ở thiên điện suốt bảy ngày, mãi mới chờ được một đạo khẩu dụ của hắn: “Thẩm thị đức không xứng vị, hạ táng theo lễ quý phi.” Thứ muội của ta mặc phượng y hoàng hậu, dựa vào lòng hắn, dịu giọng khuyên nhủ: “Dù sao tỷ tỷ cũng đã hầu giá nhiều năm, bệ hạ chớ nên quá đau buồn.” Hắn vuốt tóc nàng ta, giọng điệu dịu dàng mà cả đời ta chưa từng được nghe qua: “Nàng ta cũng xứng để nàng gọi...
hi nghe thấy giọng nói của người đàn ông đó, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng. Theo bản năng, tôi cố phủ nhận. Không đâu. Chắc là không phải đâu. Kỳ Mộ làm sao có thể bắt cá hai tay được chứ? Rõ ràng tình cảm của chúng tôi rất ổn định, còn hẹn nhau năm nào cũng sẽ cùng ngắm tuyết đầu mùa. Anh ta từng nói: "Dục Dục, những đôi tình nhân bên nhau vào ngày tuyết đầu mùa sẽ hạnh phúc mãi mãi."
Ta từ nhỏ đã có tâm tính mềm mỏng, chẳng thể giương mắt nhìn người khác chịu khổ. Mùa Đông năm lên năm tuổi, trước cửa nhà có một tiểu khất cái đến xin ăn. Hài t.ử ấy co quắp trước cổng son, đôi môi tím tái vì lạnh. Ma ma định đuổi người đi, ta lại cầm miếng bánh hoa mai vừa c.ắ.n dở chạy ra, nhét cả vào tay hắn. Lúc trở vào, lòng bàn tay lấm lem tro bụi, ta bị mẫu thân trách mắng nhẹ nhàng. Ta ngước mặt hỏi: "Nương ơi, hắn ăn bánh rồi thì sẽ không lạnh nữa đúng không?" Mẫu thân xoa đầu ta,...
Từ sau khi cô em gái kết nghĩa của chồng tôi về nước, chồng và con trai bắt đầu thường xuyên chơi một trò chơi, tìm mọi cách để chọc cho tôi tức giận. “Bố ơi, bài tập của con còn chưa làm xong, nhưng bây giờ con muốn đi công viên giải trí, mẹ không cho thì phải làm sao?” “Con có biết cái bình hoa màu vàng mà mẹ thích nhất không? Con đi làm vỡ cái bình đó đi, mẹ chắc chắn sẽ nổi giận, mẹ mà giận thì sẽ mặc kệ con. Lúc đó để cô Vãn Vãn đi công viên giải trí cùng chúng ta.” Tôi đang ôm máy tính...
Trước kỳ thi đại học, Lý Tùng La xuyên không đến một thế giới tiên hiệp —— Nghe nói kiếp trước của nàng chính là một vị kiếm tiên cứu thế, dáng vẻ thanh cao như hạc giữa mây, tung hoành vô địch khắp thế giới tiên hiệp này.
Khúc Lăng bị kế mẫu hãm hại, phải rời khỏi Hầu phủ suốt sáu năm. Lần trở lại kinh, chờ đợi nàng không phải ngày tháng yên ổn, mà là từng bước ép nàng phát điên. Cuối cùng, nàng thực sự điên, giết sạch toàn bộ Hầu phủ, ngay cả mạng mình cũng mất. Trọng sinh trở lại, Khúc Lăng cầm đao trong tay, lần này không còn điên nữa — nhưng vẫn giết sạch Hầu phủ! Kiếp trước, khi nàng bị giam vào đại lao Đại Lý Tự, Trì Uyên tin chắc nàng có nỗi khổ riêng, kiên quyết muốn rửa sạch tội oan cho nàng. Nàng...
Ta vốn là một kẻ ăn mày, lang thang nơi đầu đường xó chợ, lấy việc xin ăn qua ngày mà sống. Chỉ vì trên người có một vết sẹo, lại bị người ta nhận nhầm thành đại tiểu thư thất lạc nhiều năm của Lâm phủ. Bọn họ rước ta vào phủ bằng kiệu tám người khiêng, trên dưới nghênh đón linh đình. Cơm ngon áo đẹp, lụa là gấm vóc đều dâng tận tay, mọi việc đều lấy ta làm trọng. Nhưng đến ngày thứ bốn mươi chín, những ngày tốt đẹp của ta cũng chấm dứt tại đó. Khi trông thấy con quái vật thân người đầu dê...
Chỉ vì đi vệ sinh mấy phút trong giờ làm việc, mức lương vốn là 20.000 tệ của tôi cuối cùng chỉ nhận được 3.500 tệ. Tôi đi tìm sếp đòi công bằng, bà ta ngoài mặt thì công chính, nhưng lời lẽ lại đầy ẩn ý mỉa mai: “Giám sát tháng trước cho thấy tổng cộng cô đi vệ sinh 40 phút, chẳng lẽ là đi làm việc sao?” “Một phút trong nhà vệ sinh, phạt 500 tệ.” “Quy định mới của công ty, cô là nhân viên cũ thì nên làm gương chứ, tôi còn trừ ít cho cô rồi đấy.” Tôi là cốt cán của công ty suốt mười năm,...
Trên đường đi tìm Chu Từ Uyên, ta gặp một tiểu nương t.ử cũng đang vào kinh thành gặp vị hôn phu. Vì phu quân không hợp ý, nàng ngày ngày rơi lệ, ta bèn thường xuyên an ủi. Nào ngờ, nàng lại trói ta lại, thay y phục của ta rồi nhân đêm bỏ trốn. Ma ma bị nàng bỏ lại mặt mày xám xịt: “Xong rồi! Xong rồi! Tân nương bỏ trốn mất rồi! Ta biết ăn nói thế nào với chủ quân đây!” Ta chợt nhớ đến kiếp trước, khi Chu Từ Uyên hấp hối, thần sắc trống rỗng đầy tiếc nuối: “Nếu năm ấy, trong ngày đại hôn,...
Hàng xóm lại đến gõ cửa. Trên gương mặt bà ta là vẻ đương nhiên đến mức không chút áy náy. Con trai bà ta mặc định phải đi nhờ xe tôi, suốt năm năm trời, chưa từng trả một đồng tiền xăng. Mỗi tháng tiền xăng của tôi đội lên thêm mấy trăm tệ, còn phải vòng đường xa hơn, đi làm muộn bị trừ lương. Có lúc tôi thật sự nghi ngờ, rốt cuộc tôi mới là tài xế riêng của nhà bà ta. Cho đến khi tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi bán chiếc xe chạy xăng đi, đổi sang một chiếc xe điện. Quãng đường...
Để cầu bình yên, năm nào Hoàng đế cũng triệu tập bách tính tổ chức một buổi hiến tế long trọng, bái tế Phượng hoàng Thần nữ. Từ đó, quốc gia ngày càng giàu mạnh. Mãi đến khi xuất hiện một nữ nhân tự xưng là sứ giả của Thần nữ, có thể biến không thành có, khiến cây khô cũng nở hoa, rồi được sủng ái phong làm phi. Còn ta, thân là Hoàng hậu, lại bị Hoàng đế ép làm vật tế, ném vào lò hiến tế, dâng cho Thần nữ chỉ để phù hộ cho sủng phi kia sinh con thuận lợi. Nghe như chuyện cười, nhưng đúng là...
Đường Hân là dược sư đệ nhất Liên bang, sau khi chết xuyên đến một thế giới song song, dự định dựa vào mấy trăm phương thuốc trong đầu để lăn lộn làm giàu. Trong lúc vô tình cứu được một nam thần cao lãnh (mặt ngoài) làm hộ vệ. Nam thần bày tỏ hắn chẳng những đánh thắng được lưu manh, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, còn vào được phòng ngủ.
Khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, ta bỗng xuyên không. Ngày đầu tiên đến thời cổ đại, để giữ mạng, ta phải liếm chân một tên quy nô. Chẳng còn cách nào khác, người ta xuyên không đều thành công chúa, tiểu thư, chỉ có ta xuyên không thành kẻ vô danh, bị bán vào thanh lâu. Vọng Tiên Lâu ngợp trong vàng son, ta chỉ mong có thể trở về nhà. Thế nhưng ta đợi rồi lại chờ, đợi đến khi bản thân từ một kỹ nữ trở thành tú bà Vọng Tiên Lâu, đợi đến khi tay ta nhuốm đầy máu tươi, ta mới nhận ra...