Chương 12: (Vô Đề)

Bố mẹ tôi đứng trong sân, vừa thở dài vừa xì xào:

"Thằng nhóc này nhìn ngoài thì sáng sủa đàng hoàng, sao lại có vấn đề thần kinh thế nhỉ? Không lẽ là cãi nhau với Tống Đào rồi tính kéo Niệm Niệm thế chỗ à?"

Cuối cùng, dưới sự tra khảo không ngừng nghỉ của anh trai, tôi đã nói ra toàn bộ sự thật về mối quan hệ giữa tôi và Hứa Gia Niên suốt năm năm qua.

Tôi cứ ngỡ anh sẽ tức giận, sẽ trách móc tôi, nhưng không, anh chỉ im lặng một lúc lâu rồi không hề mắng tôi.

Anh trai tôi không mắng, ngược lại lại khẽ xoa đầu tôi, giọng đầy xót xa:

"Em đúng là đồ ngốc, sao cái gì cũng không chịu nói với anh. Nếu biết sớm Hứa Gia Niên là loại người đó, anh đã cắt đứt với nó từ lâu rồi. Chúc Niệm, nhớ kỹ lời anh, bất kỳ gã đàn ông nào khiến em phải chịu tủi thân trong tình cảm thì đừng giữ. Cứ dứt khoát mà cắt bỏ, nghe chưa?"

Tôi gật đầu, nước mắt lưng tròng.

Kỳ nghỉ kết thúc, tôi trở lại bệnh viện đi làm.

Nghe mấy chị em trong phòng y tá thì thầm rôm rả:

"Nghe nói khoa ngoại có bác sĩ mới, cao ráo đẹp trai, lại tốt nghiệp từ trường y nổi tiếng bên nước ngoài về!"

Vừa nghe thấy họ nói bác sĩ họ "Cố", tim tôi bỗng đập mạnh một nhịp.

Nhưng tôi lại tự trấn an, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như phim.

Cho đến sáng hôm đó, cổng bệnh viện treo băng rôn đỏ chót, còn tổ chức hẳn một buổi lễ chào đón long trọng.

Tôi đứng ngoài xem mới biết bác sĩ mới đến thật sự là Cố Tiêu.

Giữa tràng pháo tay của mọi người, ánh mắt anh lướt qua đám đông rồi dừng lại trên tôi.

Anh nở một nụ cười dịu dàng, nụ cười ấy kéo dài rất lâu, lâu đến mức ai xung quanh cũng tò mò nhìn theo.

Đồng nghiệp đứng cạnh huých nhẹ tôi:

"Này này, hai người quen nhau à?"

Tôi giật mình, vội vàng chối:

"Không đâu, hôm nay là lần đầu em gặp bác sĩ Cố đấy."

Lời còn chưa dứt, Cố Tiêu đã bước tới chỗ tôi.

"Chúc Niệm, trùng hợp quá ha."

Anh mỉm cười, đưa tay ra chào.

Tất cả ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía chúng tôi, tiếng xì xào không ngớt.

Một tháng sau, cả bệnh viện đều biết Cố Tiêu đang theo đuổi tôi.

Anh hay chờ tôi tan ca, cũng thường ghé ca trực đêm mang đồ ăn khuya cho tôi.

Chỉ vì anh nuôi tốt quá mức, mà tôi đã tăng tận hai ký.

Mối quan hệ giữa tôi và Cố Tiêu dần trở nên mập mờ, chỉ còn thiếu một bước để phá vỡ lớp bọc mong manh giữa chúng tôi.

Tôi không ngờ, ngay tại bệnh viện, tôi lại gặp lại Hứa Gia Niên.

Tính ra đã hơn hai tháng kể từ lần cuối nhìn thấy anh ta. Lần này, anh ta đi cùng một cô gái đến khám bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!