Hài Hước

Tác giả: Bài Ca Gai Góc Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, Chữa Lành, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Điền Văn, Dị Năng Team dịch: Thao Dang Văn án: "Sau khi xuyên không từ giới tu chân trở về, tôi về quê trồng rau và bán rau trực tuyến!" Sau khi thất bại trong việc đột phá Kim Đan, Tống Đàm trở về hiện đại và phát hiện mình đang ở hiện trường một vụ tai nạn giao thông liên hoàn, nhờ ơn cứu mạng của một người mà sống sót. Tỉnh dậy, linh tu Tống Đàm chơi điện thoại: Tôi thích thế giới này! Sau đó, Tống...

full
Ảnh hậu hai lần đạt giải - Du Điềm xuyên thành nàng góa phụ hào môn mỹ diễm, lại còn bị cưỡng chế trói buộc với "Hệ thống mẹ kế độc ác". Dựa theo yêu cầu của hệ thống, nàng phải duy trì thiết lập nhân vật là một bà mẹ kế ngu ngốc, ngang ngược và vô lý; lấy việc chia rẽ nam nữ chính làm nhiệm vụ hàng đầu, làm tròn vai trò của một tảng đá kê chân chính hiệu. Nhìn nữ chính Phó Y Trà xinh đẹp thanh thuần trước mặt, Du Điềm hất cằm, kiêu ngạo ném tấm thẻ ngân hàng qua: "Rời xa con trai tôi ra!"...

full
Sau khi chết, xương cốt của ta bị đem đi luyện thành tâm kiếm của hắn. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ, lúc còn sống ta vận động chẳng bao nhiêu, còn trẻ đã mắc bệnh loãng xương. Dùng xương cốt của ta luyện kiếm, sắc bén thì có thừa, nhưng độ bền thì gần như bằng không. Lần đầu hắn mang thanh kiếm ra dùng, ta trực tiếp bị người ta chém bay đầu.

full
Sau khi mất trí nhớ, ta lại tưởng mình thầm mến Thiếu sư Bùi Khanh Chi. Vì muốn hắn vui, ta dùng đủ mọi cách, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn lạnh nhạt như cũ. Cho đến khi thanh mai của hắn vô tình ngã ngựa, hắn thẳng tay đẩy ta ra, chán ghét nói: “Bị bệnh thì đi chữa đi.” Đến lúc đó ta mới hiểu, không phải hắn lạnh lùng, mà là người trong lòng hắn vốn không phải ta. Thế là ta đi chữa bệnh. Không ngờ, ha, còn chữa rất ổn nữa. Nhưng khi hắn biết ta đã khôi phục trí nhớ, Bùi Khanh Chi lại hoảng...

full
Lục Xán Nhiên ăn một cây nấm chưa nấu chín, đột nhiên nhìn thấy suy nghĩ thật của mọi người hiện trên đỉnh đầu bọn họ. Trên đầu giáo viên canh thi mặt lạnh là dòng chữ “Muốn tan làm quá”, cô lao công ngoài cửa sổ đang tưởng tượng về Hoa Sơn Luận Kiếm. Đến cả đàn mèo chạy ngang bên đường, trong đầu cũng toàn là “Chim sẻ! Chim sẻ! Chim sẻ!” Lục Xán Nhiên nhận ra mình trúng độc nên lập tức tới bệnh viện, bác sĩ phụ trách chữa trị cho cô là đàn anh mà cô luôn yêu thầm. Chỉ riêng anh là cô không...

Vệ gia vốn là một thế gia hoàn khố, từ công đến hầu, đời đời đều xuất ra mấy kẻ bại gia, mà muốn truy nguyên gốc rễ thì phải nói từ lão công gia Vệ Phong. Vệ gia nguyên là phú thương đất Giang Bắc. Phụ mẫu sinh ra Vệ Phong thì “dây cung” đã thiếu mất một nấc. Học hành thì không vào đầu, tập võ cũng chẳng ra gì, chỉ giỏi mỗi việc bắt dế. Thích nhất là kéo gia nhân đi lùng mộ hoang, nhà đổ, bày trò “sắt tướng quân”. Một kẻ mèo ghét ch.ó chê như vậy, vốn chẳng có gì đáng nói, chỉ là vận khí lại...

full
Sau khi làm thế thân hai năm, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần... Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, như thể có ý thức của riêng mình. Làm thế thân rồi mà còn phải làm việc nhà à? Thôi thôi thôi, chạy trước đã. Nếu có thể khiêng cả tàu hỏa mà chạy, tôi cũng làm chỉ sợ mình chạy không đủ nhanh thôi. Lưu ý khi đọc: Ngôi kể thứ nhất Truyện ngắn Gặp phải loại tra nam như vậy, nếu không đổi công thì tôi sẽ tự mình làm công luôn. Tóm tắt ngắn gọn : Truyện hài, rất hài

full
Lại một lần nữa bị giáo viên thể dục phạt thể lực, tôi vừa khóc vừa chạy đi kể khổ với đối tượng yêu qua mạng cao 1m88 của mình. 【Giáo viên thể dục ghét em ra mặt, phạt tôi hít xà đơn, còn mắng em là con trai mà như Công chúa Hạt Đậu, lòng bàn tay em đỏ hết cả rồi, đau quá đi thôi!】 【Em đổi giáo viên thể dục khác được không? Cứ thế này em sẽ chết mất huhu…!】 Tôi tiện tay gửi kèm một bức ảnh lòng bàn tay đỏ ửng. Bạn trai yêu qua mạng xót xa không chịu nổi, vừa chuyển tiền cho tôi vừa hùa vào...

full
Để cầu bình yên, năm nào Hoàng đế cũng triệu tập bách tính tổ chức một buổi hiến tế long trọng, bái tế Phượng hoàng Thần nữ. Từ đó, quốc gia ngày càng giàu mạnh. Mãi đến khi xuất hiện một nữ nhân tự xưng là sứ giả của Thần nữ, có thể biến không thành có, khiến cây khô cũng nở hoa, rồi được sủng ái phong làm phi. Còn ta, thân là Hoàng hậu, lại bị Hoàng đế ép làm vật tế, ném vào lò hiến tế, dâng cho Thần nữ chỉ để phù hộ cho sủng phi kia sinh con thuận lợi. Nghe như chuyện cười, nhưng đúng là...

full
Quân An Tây chiến thắng, triều đình tuyển một nhóm nữ nhi lương gia, đưa tới biên ải để làm vợ cho các lão binh lâu năm chưa thành thân. Ta chém giết trăm địch, lại thay tướng quân chắn một mũi tên, được người cho quyền chọn đầu tiên. Tướng quân mỉm cười, đưa tay chỉ về phía cô nương thứ ba tính từ trái sang: “Con bé kia gọi là Nhiễm Bích, xuất thân từ phủ Quốc Công, từng hầu hạ lão phu nhân.” Nhiễm Bích yểu điệu như liễu yếu trước gió, đứng giữa hàng các cô gái quê mùa, càng lộ vẻ khác biệt....

full
"Đồ tiện nhân, một con bé nhà quê mà còn dám vênh váo với tao, không thèm để ý tao à? Hề hề, giờ thì vẫn không phải đã nằm trong tay tao rồi sao?" Hơi thở nặng nề phả vào cổ, khiến người ta liên tục khó chịu. Khương Tiểu Du cảm thấy sức nặng trên người như ngàn cân, đè cô khó thở. Đôi bàn tay lạnh lẽo như rắn, trườn qua lại trên làn da trắng nõn mềm mại của cô, khiến người ta ghê tởm. Trong cơn mơ màng, Khương Tiểu Du nghe thấy giọng nói dâm tà đã in sâu trong ký ức này, cảm nhận hơi thở nhờn...

full
Tông môn xuất hiện một tiểu sư muội yểu điệu. Nhưng ta lại biết, nàng sẽ bóp nát sọ ta chỉ bằng một tay. Vì thế sống lại lần nữa. Nàng đỏ mắt, tủi thân hỏi ta: "Sư tỷ, có phải tỷ không thích ta không?" Ta mặt không cảm xúc nói: "Không, chỉ là trời sinh ta không thích cười."

full
Ta là Thái tử phi, nhưng các trắc phi của Thái tử luôn muốn lấy lòng ta. Đêm tân hôn, Thái tử được triệu gấp vào cung, để lại ta một mình phòng không. Trắc phi của thái tử: "Thái tử phi thuyền xe mệt nhọc, để thiếp hầu hạ người đi." Thị thiếp của thái tử: "Vẫn nên để nô gia hầu hạ đi." Nha hoàn thông phòng của Thái tử: "Vậy để nô tì múa cho người giải buồn đi."

Phượng Khê xuyên thành nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết tu tiên. Nhưng xui thay, ngày xuyên chính là ngày giỗ. Không chịu đầu hàng trước số phận c.h.ó má, nàng tìm mọi cách rời khỏi Hỗn Nguyên Tông - nơi có nữ chính, rồi gia nhập Huyền Thiên Tông. Ngờ đâu, tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa. Trong nguyên tác, năm sư huynh của nàng đều là c.hó l.iếm* của nữ chính, người này còn chết thảm hơn người kia. (*) Gốc là “ 舔狗 ” – dịch nôm na ra tiếng Việt là “C . hó l . iếm” , ý chỉ những người không có chủ...

full
Chủ tử nhà ta tính đạm như cúc, đã ăn cơm thiu trong lãnh cung ba ngày nay, cả ngày tiêu chảy. Còn ta, dựa hờ lên khung cửa lãnh cung, đánh một cái ợ no nê, mồm miệng đầy mùi vị của canh xương hầm. Ta dùng hoa loa kèn tô màu lên bộ hộ giáp vừa gọt từ gỗ mới. “Chủ tử thông minh, có hộ giáp này rồi, nhất định sẽ có thể diện.”

full
Tôi đã theo dõi “tiểu tam” của chồng mình. Cuộc sống của cô ta hào nhoáng đến chói mắt… ở biệt thự khu nhà giàu, lái xe tiền tỷ, đúng chuẩn một tiểu thư danh giá. Ngay cả khi đi hẹn hò với chồng tôi, đến giờ là cô ta vẫn phải về nhà. “Xin lỗi nhé, ba tôi quản rất nghiêm.” Để bảo vệ cuộc hôn nhân này, tôi lén chụp ảnh, rồi gửi cho người cha “nghiêm khắc” ấy một tin nhắn: “Con gái ông đang làm tiểu tam bên ngoài, ông biết không?” Phải rất lâu sau, bên kia mới trả lời. “Tôi biết rồi.” “Tôi bị...

full
Năm thứ ba ta gả cho Vương gia ngốc Tiêu Triệt, chàng vì đuổi theo một con bươm bướm mà trượt chân rơi xuống hồ băng phía sau hậu viện vương phủ. Lúc được vớt lên, người đã không còn hơi thở. Khắp phủ, ngoài ta ra, chẳng ai thật lòng rơi lệ. Trắc phi Liễu Như Nguyệt dẫn theo một đám người chặn trước cửa phòng ta, giả vờ nức nở khuyên nhủ: “Vương phi nén bi thương. Tuy Vương gia ngốc nghếch, nhưng vẫn luôn đối đãi với tỷ khác biệt. Nay chàng đi rồi, tỷ càng phải bảo trọng thân thể.” Đám nha...

full
Tôi là phản diện có khuyết tật cơ thể trong một câu chuyện đam mỹ thời dân quốc. Để có tiền cho em trai đóng học phí, gia đình đã gả tôi cho nhà họ Tần ở đầu làng. Tần Bắc Sơn đi sớm về khuya, không muốn chung phòng với tôi. Tôi kìm nén một hơi tức, quyết định bỏ trốn cùng sinh viên trong làng để đến thành phố lớn, nơi phóng khoáng tự do. Không ngờ đêm định bỏ trốn, tôi nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ trôi qua trước mắt: [Bảo bối, đừng đi, nếu không sau này phải làm tám công việc một ngày...

full
Ở nhà máy đời trước, có một bà quản lý nổi tiếng kỹ tính. Nghe nói từ khi hai mươi đến tận năm mươi tuổi, bà ngày nào cũng trang điểm chỉnh tề, lúc nào cũng tao nhã tinh xảo, chưa từng lơ là một ngày. Trong nhà máy, dù chịu đủ loại hóa chất ăn mòn, bà vẫn cố gắng chăm hoa cỏ trong khuôn viên. Khu đất quanh xưởng bị t.h.u.ố.c nhuộm ngấm vào, thế mà hoa mọc lên lại càng rực rỡ, đủ sắc màu hơn nơi khác. Đáng tiếc, sau khi bà mất, không ai còn để tâm chăm nom, dần dần tất cả úa tàn. Giờ đây, nhờ...

full
Thể loại: Ngôn tình, Niên đại, Xuyên không, Hài hước, Sảng văn, Điền văn, Nữ cường, Sạch, Sủng ngọt, Cưới trước yêu sau, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Góc nhìn nữ chính, HE, 1v1 VĂN ÁN: Năm 16 tuổi, vào những năm tháng chật vật, thảm hại nhất của cuộc đời, Cố Phương đã gặp được quý nhân - bà cụ Sở Hương Tuyết. Bà cụ sống đơn độc một mình đã dành cho cô tình yêu thương như cháu gái ruột thịt. Từ năm 16 tuổi đến năm 28 tuổi, thứ Cố Phương nhận được không chỉ là công ơn nuôi dưỡng mà còn là...