Sau khi mời Nhan tướng quân ngồi xuống, Phượng Khê nói:
"Lần tới đối đầu với Thiên Khuyết Minh, chúng ta cứ để chúng thoi thóp một hơi thôi!"
"Chỉ cần chúng còn sống thì không thể hồi sinh, như vậy chúng ta sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều. Lúc trước ta còn lo dồn chúng vào đường cùng thì chúng sẽ tự bạo đan điền, giờ thì khỏi cần lo lắng chuyện đó nữa rồi."
Nhan tướng quân tặc lưỡi: "Nói thì dễ, nhưng thực hiện hơi khó đấy! Đao kiếm không có mắt, lúc hỗn chiến rất khó giữ được chừng mực. Bắt sống còn khó hơn g.i.ế. c c.h.ế. t nhiều!"
Phượng Khê cũng thấy đây là một vấn đề, đành phải tùy cơ ứng biến theo tình hình chiến trường vậy.
Vừa tiễn Nhan tướng quân đi thì Vạn Khánh Chúc đã tới.
Người chưa thấy đâu mà tiếng cười đã vang vào trước.
"Tiểu Khâu à, lần này ngươi lập công lớn rồi! Huynh đệ doanh Tiên Phong bọn ta tuy có người bị thương, nhưng ít nhất đều giữ được mạng trở về!"
"Ta là kẻ thô lỗ chẳng biết nói lời hay ý đẹp, có chút đồ mọn tặng ngươi làm quà, cầm lấy mà chơi!"
Nói đoạn, lão đưa cho Phượng Khê một chiếc nhẫn trữ vật.
Phượng Khê mở ra xem, bên trong chủ yếu là chiến lợi phẩm.
Trong đó có cả loại bình sứ nhỏ mà nàng và Quân Văn từng nhặt được trên chiến trường.
Trước đó nàng còn thắc mắc đại lục Cửu U khan hiếm vật tư đan d.ư.ợ.c, sao nhóm Vạn Khánh Chúc lại có loại t.h.u.ố. c lợi hại thế.
Hóa ra toàn là chiến lợi phẩm từ Thiên Khuyết Minh mà có.
Phượng Khê nhất quyết không nhận.
Vẫn là câu nói đó, nàng tham tiền thật nhưng quân t. ử yêu tài phải có đạo đức.
Vạn Khánh Chúc không ép được nàng, bèn móc ra một viên đá sáng lấp lánh từ nhẫn trữ vật.
"Đây là Vân Mộng Thạch, ta tình cờ có được. Chẳng có tác dụng gì lớn, được cái phát sáng tốt, dùng để soi đường cũng ổn! Ngươi cầm lấy mà chơi!"
Nhìn quầng sáng quanh lòng bàn tay Vạn Khánh Chúc, tim Phượng Khê đập mạnh một nhịp.
Có lẽ nàng có thể dùng Vân Mộng Thạch để giả mạo cái vòng sáng ra oai của bọn Thiên Khuyết Minh!
Càng nghĩ nàng càng phấn khích. Đợi Vạn Khánh Chúc đi khỏi, nàng gọi Cảnh Phong vào.
Hắn biết điêu khắc, tay chân rất khéo léo.
Phượng Khê bảo hắn nghiền viên Vân Mộng Thạch thành những mảnh nhỏ, rồi đính vào sau lưng áo, gót ủng và đồ trang sức trên tóc của nàng.
Sau khi mặc vào, Phượng Khê soi gương, quả nhiên thấy một quầng sáng nhàn nhạt bao quanh!
Nàng bật cười thành tiếng.
Lũ Trì Mộc không phải rất kín miệng sao?!
Không chịu tiết lộ bí mật về vòng sáng chứ gì?!
Vậy thì nàng sẽ trà trộn vào nội bộ Thiên Khuyết Minh luôn!
Việc gì nàng tự làm được thì chẳng bao giờ làm phiền đến người khác!
Nàng lại bảo Cảnh Phong hoàn thiện thêm, tìm cách giấu những mảnh đá vụn đi để tránh lộ sơ hở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!