Ô Như Ý giấu đi nụ cười lạnh lùng trên mặt, giả vờ sợ hãi chạy ra cổng cung, vừa chạy vừa hét lớn:
"Cứu mạng! Cháy rồi! Có người muốn gi
-ếc ta!"
Vì muốn ra khỏi lãnh cung, nàng ta thực sự định gi
-ếc ta.
Không thể chịu nổi nữa! Nàng muốn ra ngoài đúng không? Ta nhất định để nàng ở đây đến ch
-ếc!
Ta dùng số điểm tích góp gần đây để đổi lấy nút thiết lập lại cảnh tượng. Lãnh cung lập tức trở về trạng thái trước khi bị cháy.
Ta thu con rối lại.
Lần này, vở kịch với diễn xuất tuyệt đỉnh, ta đây phải tự mình ra sân!
Khi các thị vệ của lãnh cung chạy tới, ta đang ngồi ung dung trên bậu cửa đầy vết nứt, mài bộ giáp.
Ô Như Ý nhìn ta – đáng lẽ phải ch
-ếc trong biển lửa – liền hoảng hốt kêu lên, giọng như gà gáy:
"Á á á! Quỷ à! Ngươi không phải đã ch
-ếc rồi sao?"
Trên mặt ta hiện lên ba phần thương hại, ba phần nghi hoặc và bốn phần thờ ơ:
"Chủ tử chắc lại phát bệnh mộng du rồi. Mau nằm xuống ngủ đi."
Các thị vệ vào cung lục soát một lượt nhưng không tìm thấy gì. Ô Như Ý đã rơi vào bờ vực sụp đổ, lẩm bẩm:
"Không thể nào! Rõ ràng đã ch
-ếc rồi. Chính tay ta châm lửa. Rõ ràng ngươi đã ch
-ếc rồi…"
Ta tiến lại gần, ghé sát tai nàng, nhẹ nhàng nói:
"Đúng vậy, ta là ác quỷ trở về báo thù."
"Á á á!" Chủ tử mặt mày kinh hoảng, hét càng lớn hơn.
Thị vệ nghe tiếng, nhìn thấy một phế phi run rẩy như cọng bún, cảm thấy nàng ta đã hoàn toàn phát điên.
Họ chửi một tiếng "Xui xẻo," đá nàng sang một bên, rồi tức giận rời đi.
Chỉ còn lại ta và Ô Như Ý đang run như cầy sấy. Ngay trước mặt nàng, ta dùng cửa thần kỳ biến mất, sau đó ném con rối đã cháy thành than khô trước mặt nàng.
Ô Như Ý hét lên một tiếng, cuối cùng ngất đi vì sợ hãi. Đến khi tỉnh lại, nàng đã hoàn toàn hóa điên.
Sau khi nàng phát điên, hoàng thượng đến thăm một lần. Lúc đó, nàng đang đọc:
"Trên tường, trên ngựa, xa xa gặp nhau, vừa thấy chàng đã đoạn trường ly biệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!