Chương 9: (Vô Đề)

Ta ôm ngang nàng xoay một vòng, dọa nàng hét vài tiếng "ai da ai da", ta cười, cúi đầu hôn lên trán nàng, khẽ nói:

"Lo cái gì? Nàng phải mắng ta mới đúng. Nam nhân tốt là phải tự mình giành lấy tiền đồ, chứ đâu có ăn cơm mềm của thê tử."

Nàng bị ta hôn đến mơ hồ, mắt long lanh ngấn lệ, đầu óc cũng chưa xoay kịp.

Ngây ngốc lẩm bẩm:

"Vậy khi nào chàng dẫn thiếp đi gặp tướng quân nhận thưởng?"

Còn chẳng kịp chờ. Như thể hôm nay không có kết quả thì không chịu nổi.

Khi Hỉ Nhi quỳ trước mặt tướng quân, thỉnh cầu lập hộ khẩu cho một đám tạp chủng, tướng quân vô cùng kinh ngạc.

"Lời hứa của phủ Quốc Công, nàng có biết ý nghĩa thế nào không? Nó đủ để giúp phu quân nàng một bước lên trời. Nàng chắc chắn chứ?"

Hỉ Nhi lúng túng ngẩng đầu nhìn ta. Đón ánh mắt khích lệ của ta, nàng dần bình tĩnh lại.

"Khởi bẩm tướng quân, thiếp đã nghĩ kỹ rồi."

"Đoản Nhi tỷ nói, biên thành rộng lớn, thảo nguyên mênh mông, mà dường như chỉ có sông A Lặc là chốn về của họ."

"Nhưng thiếp nghĩ… tướng quân dẫn binh, chiến đấu bảo vệ bách tính… chẳng phải để họ cuối cùng lại trôi nổi dưới sông A Lặc đâu ạ."

"Bách tính và binh sĩ của biên thành ta… có thể rời khỏi chiến trường nằm ngang, nhưng tuyệt đối không thể từ sông A Lặc nổi lên mà về!"

Tướng quân nheo mắt.

"Trần Đoản Nhi là ai?"

"Là một kỹ nữ Hồng Lâu, người từng bị bắt cùng thiếp."

Tướng quân bật cười ha hả.

"Hahaha! Trần Mặc, ngươi cưới được người vợ hay thật đấy."

"Nàng nói đúng! Bách tính và binh sĩ biên thành ta, chỉ nên rời khỏi chiến trường nằm ngang — chứ không được nổi trên sông mà về!"

"Chuyện này, ta đồng ý với nàng!"

Nếu không có Hỉ Nhi, tướng quân cả đời cũng sẽ không quan tâm kỹ nữ nghĩ gì, cũng chẳng buồn nhìn đám trẻ lai mắt xanh kia một cái.

Khi họ nhận được hộ tịch mà tưởng đời này không bao giờ chạm tới, từng người, bất kể nam hay nữ, đều quỳ rạp xuống đất dập đầu tạ ơn.

Tay run run cầm lấy hộ tịch, lệ mừng tuôn như suối, như muốn khóc cạn những năm tháng mỏi mòn.

Có hộ tịch rồi, mới được phép mua đất.

Có đất rồi, mới gọi là có gốc.

Trời rộng đất lớn, cuối cùng… họ cũng có chốn để cắm rễ.

Năm thứ hai, vương đình Mãn tộc ký kết minh ước với Đại Ẩn. Mãn tộc chính thức thần phục, mỗi năm tiến cống trâu, dê, ngựa cho triều đình.

Trước khi đại quân khải hoàn hồi kinh, Hỉ Nhi lại càng ngày càng lặng lẽ, bất an.

Đêm đến, nàng nằm trong lòng ta, đầu ngón tay gõ nhẹ lên ngực ta, miệng lẩm bẩm không thôi.

"Gà con của muội thì biết làm sao đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!