Chương 140: Hoàn

"Đến rồi."

"Phụ thân ta có ở trong phủ không? Tam hoàng tử tới rồi." Tề Cẩn An nói với quản gia ra đón.

"Lão tướng quân đã đưa tiểu công tử ra quân doanh, lão nô sai người đi tìm ngay."

"Không cần đâu, bản vương tới để uống rượu với Tề Cẩn An, đừng làm phiền lão tướng quân." Tam hoàng tử lên tiếng ngăn cản, "Nghe nói lão tướng quân có rượu ngon, ôm một vò ra là được."

"Vâng, vâng." Quản gia nhìn tiểu tướng quân, cười hớn hở vào kho bưng rượu.

"Thái tử từ Liêu Đông đi lên phía Bắc sao?" Tề Cẩn An rót đầy hai bát rượu rồi ngồi xuống, y vẫn luôn ở Lũng Tây, Thái tử nếu từ Ngọc Môn Quan đi đến đất phong của Tam hoàng tử thì y không thể không biết được.

"Ừ, đến chỗ Tứ đệ trước, sau đó lại tới Thát Đát, tháng bảy mới được Khang Ninh sai người hộ tống đến chỗ ta và Nhị ca." Tam hoàng tử thấy Tề Cẩn An khi gặp Thái tử không hề có vẻ kinh ngạc, liền biết những gì Thái tử nói chín phần là thật, tám phần là không thay đổi được, trừ phi phụ hoàng đột nhiên băng hà.

Nhưng hắn ta không mong điều đó, vẫn là thân phụ mình ngồi trên ngai vàng thì lòng hắn ta mới yên ổn nhất.

"Không nói huynh ấy nữa, nói về ngươi đi, chuyện ngươi không thành thân lão tướng quân cũng biết chứ? Ông ấy không có ý kiến gì sao?" Tam hoàng tử uống một hơi cạn nửa bát rượu, khen: "Rượu ngon."

"Biết chứ, cũng có ý kiến, còn từng tặng ta mấy thị nữ xinh đẹp, bảo ta phải để lại cái giống cho Tề gia." Tề Cẩn An cười hừ.

"Rồi sao?"

"Ta đuổi hết về phòng ông ấy rồi, bảo ông ấy sinh cho ta một đứa tiểu đệ, sinh ra ta nuôi cũng được, ông ấy cũng chẳng chịu." Tề Cẩn An một tay xách vò rượu rót đầy bát cho cả hai, thẳng thắn nói: "Phủ Trấn Viễn Hầu thế lực lớn, uy vọng trong dân gian cao, ai ngồi lên chiếc ghế đó cũng sẽ kiêng dè. Dù là ta sinh con hay phụ thân ta tuổi già có con, đứa trẻ vừa chào đời cũng phải gửi về Yến Kinh làm con tin, hà tất gì chứ."

Chính y từ nhỏ đã sống ở Yến Kinh, mẫu thân mất sớm, phụ thân thì một năm về nhà một lần, chủ tử phủ Trấn Viễn Hầu những năm qua luôn chỉ có mình y, thật chẳng có ý nghĩa gì.

"Nay ta không có con ruột, ta và phụ thân ta đều có thể ở lại Lũng Tây. Ông ấy đã quen nơi này, ta cũng thích nơi này, không cần thiết phải tạo ra biến động." Tề Cẩn An nói thật lòng.

Tam hoàng tử nheo mắt, hoài nghi hỏi: "Không phải vì Tam muội của ta chứ? Ta nghe nói ngươi cũng không phải chưa từng bàn chuyện cưới hỏi, chẳng qua là đều không ưng ý."

Tề Cẩn An im lặng hồi lâu, lắc đầu cười khổ: "Chuyện cũ bao nhiêu năm rồi."

Nhưng cũng không phủ nhận. Tam hoàng tử trong lòng hiểu rõ: "Ngươi là người si tình nhất mà ta từng thấy." Không cưới vợ không nạp thiếp, không có lời hứa, cũng chẳng tính là chờ đợi, nhưng trong lòng cứ mãi không buông xuống được, trong mắt không dung nạp được nữ tử khác.

"Nữ tử trên đời đa dạng, ngươi còn trẻ, đừng mãi nhớ chuyện cũ, hãy nhìn về phía trước." Tam hoàng tử có một chính thê, hai tiểu thiếp và ba thị thiếp, mỗi người một vẻ mỗi người một phong vị, hắn ta chỉ điểm: "Nữ tử Tây Bắc tính tình hào sảng phóng khoáng, nữ tử Tây Vực phong tình vạn chủng, ngươi có thể thử tiếp xúc với nữ tử Tây Bắc xem, biết đâu lại ưng ý."

Theo hắn ta thấy, Khang Ninh chính là kiểu nữ tử phóng khoáng nhanh nhẹn đó, Tề Cẩn An cứ thử tiếp xúc nhiều vào, luôn sẽ có một người hợp khẩu vị.

"Ta nay đã ngồi đến vị trí này rồi, hà tất phải lấy chuyện nhi nữ tình trường làm khó mình nữa." Tề Cẩn An lắc đầu, "Ta thấy thế này là rất tốt, dưới gối cũng có con cái, lúc già yếu cũng có đứa chống gậy tiễn đưa."

"Giờ ta cũng nhiều việc, không rảnh lo chuyện hậu trạch, cưới một vị phu nhân về rồi lại bỏ bê người ta, khổ thân người ta." Tề Cẩn An thật sự rất hài lòng với hiện trạng của mình, hiềm nỗi ai nấy đều thấy hắn ta hiu quạnh, đêm tối cô đơn.

Bao gồm cả Tam hoàng tử, hắn ta đã mặc định Tề Cẩn An là si tình không hối hận, chỉ nhận định một mình Khang Ninh.

"Sớm biết ngươi thế này, năm đó bản vương đã nên xúi giục ngươi bày tỏ tình cảm rồi." Uống rượu suông dễ say, Tam hoàng tử đã hơi lảo đảo, hắn ta ngẩng đầu nhìn đàn nhạn bay qua, nghĩ về bầu trời trên thảo nguyên, hắn ta bưng bát rượu lại uống cạn, say khướt hỏi: "Nếu thời gian quay lại, ngươi… ngươi có cầu cưới Khang Ninh không?"

"Điện hạ say rồi." Tề Cẩn An tránh không đáp.

"Ngươi hối hận, nếu không phủ của ngươi sao lại trồng nhiều hoa đỗ quyên như thế? Ngươi có biết hoa đỗ quyên trong phủ ngươi đã leo ra cả ngoài tường rồi không?" Tam hoàng tử đưa mắt nhìn quanh căn viện, hỏi: "Vườn hoa ở đây cũng trồng hoa đỗ quyên sao?"

Tề Cẩn An thấy hắn ta nói chuyện đã không còn rõ lời, cũng chẳng thèm tiếp lời, tùy hắn ta muốn nói gì thì nói.

"Ngươi đoán xem sao ta biết?" Tam hoàng tử có chút đắc ý, lắc lư ngón tay tiết lộ: "Năm kia bản vương về kinh đúng lúc Thát Đát tới triều cống, Tháp Lạp nghe nói phủ ngươi trồng đầy hoa đỗ quyên, lúc về đã đặc biệt lên Tây Sơn đào hai gốc đỗ quyên mang về Mạc Bắc. Có phải vì Tam muội của ta thích không?"

"Ngươi nói xem có phải ngươi hối hận rồi không?" Tam hoàng tử túm lấy tay áo Tề Cẩn An.

"Thần không hối hận." Tề Cẩn An rút tay áo ra, hỏi: "Điện hạ có muốn vào phòng nằm một lát không?" Dứt lời liền đứng dậy muốn đỡ hắn ta.

"Không, ngươi hối hận rồi, ta cũng hối hận rồi. Khang Ninh nếu không gả tới Thát Đát thì tốt biết mấy, như thế ta cũng sẽ không bị đuổi ra thảo nguyên chăn thả." Tam hoàng tử lảo đảo đứng lên, túm cổ áo Tề Cẩn An hỏi lại: "Ngươi nói xem có phải ngươi hối hận rồi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!