14.
Chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ hạn một năm ta đã hứa hẹn với Lâm Quỳnh. Thời gian càng đến gần, ta càng có dự cảm rằng tất cả chỉ là một trò lừa bịp. Bây giờ ta đã quen nghĩ mọi chuyện theo hướng tệ nhất.
Sau khi chôn cất Niệm Hương, Liêu Nhược Thủy từng đến thăm ta. Không có chế giễu, cũng chẳng mang ác ý. Chỉ vì với thân phận của người làm mẹ, chúng ta đều từng dốc sức bảo vệ con mình. Dẫu là đồng tình hay thương xót, cảm xúc của nàng còn thuần khiết hơn những giọt nước mắt mà đám người trong Vọng Tiên Lâu cố tình vắt ra để lấy lòng ta.
Liêu Nhược Thủy một mình trông coi Hầu phủ, bảo vệ con gái, còn phải đề phòng đủ loại thế lực chèn ép, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Có lẽ nàng muốn an ủi ta, hé môi định nói nhưng lại không thốt được câu nào. Ngược lại là ta mở miệng trước:
"Ba tháng nữa, có lẽ ta và ngươi còn có thể hợp tác thêm một lần nữa. Yên tâm, ngươi sẽ không thiệt. Coi như ta tạ ơn ngươi, cũng là vì nỗi thương nhớ dành cho con gái ta."
Khi kỳ hạn ba tháng đến, ta chủ động tìm Lâm Quỳnh. Hắn cũng biết ta sẽ đến nên đã sớm cho thu dọn sạch sẽ. Cả viện rộng lớn không có lấy một bóng người, chỉ còn một pháp trận vẽ bằng chu sa. Giữa trận là một bệ tế, trên bệ treo một thanh kiếm, còn dưới bệ lại là một bộ hài cốt, chính là hài cốt của Hồng Tụ.
Một năm không gặp, Lâm Quỳnh gầy đi nhiều. Một năm nay ta cũng không nhàn rỗi, nghiên cứu không ít thứ kỳ quái nên vừa nhìn đã nhận ra đây là trận chiêu hồn. Đây mới là trận chuyển sinh thực sự. Lâm Quỳnh muốn gọi hồn Hồng Tụ nhập vào thân xác ta. Nhưng ta vẫn bước lên bệ tế, nằm xuống cạnh bộ hài cốt, để mặc hắn trói chặt tay chân rồi mới hỏi:
"Ngươi nói khí tức trên người ta giống với Hồng Tụ. Vậy bây giờ thì sao? Còn giống nữa không?"
Lâm Quỳnh vừa tỉ mỉ sắp xếp những món đồ của hắn vừa lắc đầu, bộ dạng mê sảng:
"Không giống nhau. Trước kia khí của ngươi đến từ thế giới kia. Nhưng bây giờ, ngươi đã mang thai một đứa bé thuộc về thế giới này, hai luồng khí từ hai thế giới hòa vào nhau lẫn trên người ngươi."
Nửa câu sau bị hắn giấu đi, ta nói thay hắn:
"Chỉ khi đồng thời mang khí của hai thế giới mới có thể nối liền hai cõi, trở thành vật chứa để Hồng Tụ trở về. Vì vậy ngươi lợi dụng Chung Giản khiến ta mang thai. Vì vậy ngươi ép ta phải sinh con, dù đứa trẻ chỉ sống được ba ngày…"
Lâm Quỳnh không ngờ ta lại hiểu thấu mọi chuyện. Hắn sợ ta vùng vẫy nên đè chặt vai ta lại, hốt hoảng nói:
"Nhưng ta không lừa ngươi! Năm đó khi ta tìm thấy Hồng Tụ, trận pháp của nàng đã mở được một nửa. Ta muốn nàng ở lại nhưng nàng không chịu. Ta không còn cách nào, ta mới đành gọi Chung Giản đến! Chung Giản bóp cổ nàng, sau đó nàng chết. Nên ta không biết là nàng bị hắn b*p ch*t hay bị trận pháp đưa về thế giới nguyên bản."
Hắn chỉ nói Chung Giản giết Hồng Tụ, chưa từng nói chính hắn cũng dính dáng đến chuyện ấy. Ta không ngờ hắn vốn dĩ đã là một kẻ điên:
"Vậy là ngươi hại chết Hồng Tụ, còn luôn mở miệng đòi báo thù cho nàng sao?"
Dường như Lâm Quỳnh nhớ lại khoảnh khắc người trong lòng chết ngay trước mặt, ánh mắt trở nên hoảng loạn:
"Ta không muốn nàng chết! Ta chỉ muốn nàng ở bên ta. Thế giới nàng mong nhớ đến tốt như vậy ư? Tốt đến mức nàng có thể phụ tấm chân tình của ta sao?"
Ta không kìm được mà chửi thẳng mặt hắn:
"Với tâm địa dơ bẩn của ngươi, ngươi xứng để đem so với nhà của chúng ta ư? Đồ điên! Chẳng trách Hồng Tụ không cần ngươi."
Hắn lại bật cười ngây dại:
"Ai nói nàng không cần ta? Hồng Tụ sắp quay lại rồi. Nếu nàng trở về thế giới kia, ngươi có thể dùng thân xác Hồng Tụ ở đó để đổi hồn. Nếu nàng thật sự đã chết, vậy thì linh hồn ngươi sẽ tan biến, nhường chỗ cho nàng. Ngươi phải vui mừng mới đúng, bởi vì cuối cùng ngươi cũng có cơ hội về nhà. Ta đang giúp ngươi mà, đúng không?"
Thấy ta không nói thêm điều gì nữa mà cũng không giãy giụa, hắn lại càng đắc ý:
"Ta biết mà, chỉ cần nhắc đến hai chữ "về nhà", các ngươi sẽ chịu khuất phục hết tất cả."
Lâm Quỳnh lấy một tấm bùa, cắn ngón tay viết tên ta lên rồi dán lên bộ hài cốt của Hồng Tụ. Lại lấy một cái có viết tên Hồng Tụ rồi dán lên trán ta. Ta nhìn chăm chú tấm bùa, đột nhiên bật cười. Hắn chẳng để tâm, đã chìm trong cơn mê của chính mình. Ta bất động, chỉ chờ trận pháp phát huy. Khi bốn phía những lá bùa bị châm lửa, ánh lửa bốc lên, Lâm Quỳnh đọc những câu chú kỳ dị. Nhưng ta không chết, Hồng Tụ cũng chẳng trở về.
Trái lại, chính Lâm Quỳnh nổi gân xanh đầy mặt, tóc dần bạc trắng, cả người như bị hút cạn. Ngọn lửa trên tấm bùa thiêu đứt dây đỏ trói trên tay ta. Ta ngồi dậy, tự cởi hết dây buộc, cầm lấy thanh kiếm treo phía trên, từng bước đi tới.
"Đồ ngu! Sao ta có thể kéo một cô gái có số phận giống ta trở lại vũng lầy này? Sao ta có thể để kẻ hại chết con gái ta như ngươi được như ý?!"
Lâm Quỳnh bị phản phệ, đã không còn cách xoay chuyển, vẫn còn cố cầu xin ta:
"Cứu ta, nếu ta chết, sẽ không ai biết cách giúp ngươi trở về nhà nữa! Ngươi sẽ hối hận!"
Nhưng kẻ đã gần hóa điên như ta không còn cảm thấy hối tiếc. Ta chỉ thấy thỏa mãn. Ta giẫm lên vai hắn, mũi kiếm chĩa thẳng vào tim nhưng chưa đâm xuống:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!