Sau khi chính thức trở mặt, tôi chặn mọi phương thức liên lạc của bọn họ.
Kỳ Mộ dùng số lạ gửi cho tôi một tin nhắn:
"Dục Dục, dù thế nào đi nữa, chú dì đã đối xử với anh tốt như vậy, xin em hãy để anh đến chúc Tết họ một lần thôi."
Tôi cười lạnh.
"Chuyện của anh và Hứa Lộ tôi đã kể cho bố mẹ nghe rồi, tôi không nghĩ họ muốn thấy mặt anh đâu."
"Chắc họ cũng giống như tôi thôi, đều rất hối hận vì đã từng nấu từng bữa cơm cho anh ăn."
Kỳ nghỉ Đông trôi qua rất nhanh.
Học kỳ hai năm thứ ba bắt đầu.
Việc học hành càng lúc càng bận rộn.
Thế nhưng Kỳ Mộ và Hứa Lộ thỉnh thoảng vẫn gây rắc rối cho tôi.
Người trước thì cứ đều đặn một tuần ba bốn chuyến chạy đến thành phố Hải, bám riết không buông.
Người sau cư nhiên cũng có mấy lần đi theo.
Hai người họ cứ thế đứng cãi vã ầm ĩ ngay dưới lầu ký túc xá của tôi.
Bạn cùng phòng: "Hai người này điên thật rồi à!?"
Kỳ Mộ biết nếu cứ quấy rầy như vậy sẽ chỉ khiến tôi thêm chán ghét anh ta, nên cuối cùng cũng thôi không dám đến nữa.
Hứa Lộ thì vẫn còn nhảy nhót, cô ta thay đổi đủ loại tài khoản để vào c.h.ử. i bới điên loạn:
"Tống Dục, đồ khốn khiếp!"
"Cô tự cho mình là thanh cao, thế mà bạn trai chẳng phải vẫn lén lút ăn vụng sau lưng đấy sao? Ha ha!"
"Nói cho cô biết, nhà ăn cô ở đâu, ký túc xá chỗ nào, mấy con đường cô hay đi ra thư viện hằng ngày tôi đều nắm rõ cả rồi, cô tốt nhất là nên cẩn thận đi, không chừng ngày nào đó không còn được thấy mặt trời ngày mai đâu."
Tôi không nói hai lời, chụp ảnh màn hình lại rồi báo cảnh sát, kiện cô ta tội đe dọa và nh.ụ. c m. ạ người khác.
Mẹ cô ta tìm đến xin xỏ tôi, mong tôi tha cho con gái bà một con đường sống.
Tôi không đồng ý: "Dì à, thay vì dì đi khuyên cháu, dì nên về khuyên con gái mình sống cho đúng pháp luật, biết tự trọng và tự ái đi ạ."
Nghe nói cô ta bị cảnh sát đưa đi ngay trong giờ học tại giảng đường, trước mặt toàn thể sinh viên trong khoa.
Từ đó cô ta nổi danh khắp vùng, trở thành "người nổi tiếng" và là chủ đề bàn tán trong trường của bọn họ.
Hứa Lộ từ đồn cảnh sát ra ngoài liền đi tìm Kỳ Mộ, mũi đỏ hoe, trông vô cùng đáng thương.
"Kỳ Mộ, anh cứ để mặc cho Tống Dục bắt nạt em thế sao?"
Kỳ Mộ cảm thấy thật nực cười: "Cô ấy nói có gì sai đâu."
"Cô thừa biết tôi đã có bạn gái nhưng vẫn cố tình dấn thân vào. Bảo rằng ngày xưa cô sai rồi, mong tôi tha thứ cho cô."
"Nói trắng ra, chẳng phải là vì thấy tôi bây giờ đã trở nên giàu có sao?"
"Cô còn bảo không cần tôi chịu trách nhiệm, muốn đối xử với cô thế nào cũng được, thế thì tự trọng, tự ái chỗ nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!