Xe ngựa lăn trên quan đạo, hướng về Giang Nam, hướng về tương lai chưa biết.
Nhưng ta biết, chỉ cần bên cạnh có hắn, đi đâu cũng tốt.
Đời này, cuối cùng ta đã chọn đúng đường.
Cũng chọn đúng người.
18
Cuộc sống ở Giang Nam tốt hơn ta tưởng rất nhiều.
Đất phong của Lý Giác ở Tô Châu, phủ đệ dựng bên nước, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy cầu nhỏ dòng nước, thuyền ô bồng lặng lẽ trôi qua.
Chúng ta thật sự sống cuộc sống của một đôi phu thê bình thường.
Thi thoảng, chúng ta cùng nhau chèo thuyền trên hồ, ngắm màn mưa bụi m.ô.n. g lung.
Cùng nhau đi chợ đêm, ăn quà vặt.
Cùng nhau trồng hoa trồng t.h.u.ố. c trong viện, chờ chúng nảy mầm, nở hoa.
Hôm ấy, ta đang phơi d.ư.ợ. c thảo trong sân, hắn bước tới, đưa cho ta một cây trâm.
Trâm bạch ngọc, đầu trâm chạm hình hoa hợp hoan.
"Tặng nàng."
Hắn nói.
Ta nhận lấy, có phần kinh ngạc.
"Hôm nay là ngày gì vậy?"
Hắn nhìn ta,
ánh mắt dịu dàng.
"Không phải ngày gì cả."
"Chỉ là cảm thấy cây trâm này hợp với nàng."
Ta cười, cài cây trâm lên tóc.
"Đẹp không?"
"Đẹp."
Hắn gật đầu.
"Đẹp hơn bất cứ lúc nào."
Mặt ta nóng lên, cúi đầu tiếp tục phơi d.ư.ợ. c thảo.
Hắn từ phía sau ôm lấy ta, cằm tựa trên vai ta.
"Hoài Cẩm, chúng ta sinh một đứa bé đi."
Tay ta run lên, d.ư.ợ. c thảo rơi đầy đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!