Nam Cung Mộc Nhan không nói không rằng kéo Chu Dực vào phòng mình, sau khi đóng cửa lại, nàng cười hì hì ấn người ngồi xuống cạnh bàn.
"Dù sao thì cũng phải để ta đi chào hỏi phụ thân mẫu thân muội một tiếng chứ."
Chu Dực đầy vẻ bất đắc dĩ, đến nhà làm khách mà đến mặt chủ nhà còn chưa gặp đã chui tọt vào khuê phòng của tiểu thư, thật sự là quá thất lễ rồi.
"Không sao, không sao cả." Nam Cung Mộc Nhan tươi cười rạng rỡ, không nhịn được mà vội vàng hỏi: "Quà ngươi tặng ta đâu?"
Chu Dực nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nàng, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Tiểu thư phủ Thừa tướng vốn chẳng thiếu kỳ trân dị bảo gì, sao lại để tâm đến món quà của hắn như vậy?
Nghi hoặc thì nghi hoặc, Chu Dực vẫn đưa tay vào trong n.g.ự.c, lấy ra một chiếc hộp gỗ chạm khắc nhỏ nhắn đưa qua: "Thời gian gấp gáp, ta chỉ kịp chọn một món đồ nhỏ, nếu nàng không thích..."
Chu Dực định nói nếu không thích thì cứ vứt đi, sau này hắn sẽ bù lại cái khác. Lời còn chưa dứt, Nam Cung Mộc Nhan đã chộp lấy chiếc hộp: "Thích chứ, thích chứ, đồ ngươi tặng ta đều thích hết!"
Thấy dáng vẻ vui như mở hội của nàng, Chu Dực cũng bị cảm xúc nhiệt tình ấy lây lan, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhẹ nhàng.
Bên trong hộp lót một lớp nhung đen mềm mại, trên đó đặt một chiếc vòng ngọc trắng muốt, trong vắt.
Kiếp trước vì yêu cầu của nhiệm vụ mà phải giả làm chuyên gia giám định ngọc bích, Nam Cung Mộc Nhan đã chuyên tâm nghiên cứu qua lĩnh vực này, nên vừa nhìn đã nhận ra đây là loại dương chỉ ngọc thượng hạng.
Sắc ngọc nhuận mềm, ánh nắng chiếu vào tỏa ra từng điểm hào quang, tựa như được phủ lên một lớp sương mỏng lờ mờ, mang lại cảm giác hư ảo như trong mộng.
"Ta thấy chất ngọc của chiếc vòng này cũng được, hợp với nàng nên mới mua tặng." Chu Dực thấy nàng mở hộp liền giải thích một câu.
Nam Cung Mộc Nhan vốn chẳng quan tâm món đồ Chu Dực tặng có giá trị bao nhiêu, vòng ngọc hay vòng gỗ trong mắt nàng đều như nhau cả.
Nam Cung Mộc Nhan lấy chiếc vòng ra, nhét vào tay Chu Dực, rồi lại chìa tay mình tới, cười tủm tỉm nói: "Vậy ngươi đeo vào cho ta đi."
"Nàng tự đeo đi." Chu Dực không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay.
Đeo vòng giùm gì chứ, lôi lôi kéo kéo như thế, hai người họ có thân thiết đến mức đó đâu.
"Chu Dực..."
Nam Cung Mộc Nhan đối phó với Chu Dực đã quá quen thuộc rồi, lập tức xuống giọng mềm mỏng, nhìn hắn đầy khẩn thiết: "Đeo giúp ta một chút đi mà."
Chu Dực nhìn nàng chằm chằm một hồi, Nam Cung Mộc Nhan cũng chẳng hề tránh né mà nhìn lại, tay vẫn cứ chìa ra, rõ ràng là không đạt được mục đích thì không bỏ qua.
"Ầy..."
Một lúc sau, Chu Dực thở dài chịu thua, một tay nắm lấy bàn tay trắng ngần mềm mại, một tay cầm chiếc vòng l.ồ. ng vào tay nàng, chiều theo ý muốn của Nam Cung Mộc Nhan.
"Xong rồi nhé, giờ có thể ra ngoài được chưa? Gia đình ngoại tổ phụ của nàng đều đã tới cả rồi, nàng cứ trốn trong phòng không gặp ai thì còn ra thể thống gì nữa..."
Chu Dực khổ sở khuyên nhủ vị đại tiểu thư tùy hứng này, nhưng thấy nàng dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ nâng cổ tay lên ngắm nghía chiếc vòng hết lần này đến lần khác.
"Trên này còn có hoa văn nữa!"
Nam Cung Mộc Nhan hơi ngạc nhiên, chiếc vòng này nhìn sơ qua thì trơn láng phẳng phiu, không ngờ nhìn kỹ lại thấy ẩn chứa điều huyền bí. Hai bên chiếc vòng lại chạm khắc những đóa hoa tinh xảo phức tạp, không biết phải là bàn tay khéo léo đến nhường nào mới có thể làm ra được những đường nét tinh tế như vậy?
Nam Cung Mộc Nhan ghé sát lại nhìn kỹ, nhận ra những hoa văn đó là từng đóa hoa quỳnh đang nở rộ. Cánh hoa và nhị hoa sống động như thật, được điêu khắc trên nền dương chỉ ngọc, màu sắc lại tương đồng với hoa quỳnh thật, trông như đang sống vậy.
Chu Dực "ừm" một tiếng, thấy nàng đang hứng thú nên nói thêm vài câu: "Loại hoa này ở Đại Lương khá hiếm thấy, chủ yếu được trồng nhiều ở Đông Lăng quốc. Nó phải ba năm mới nở hoa một lần, mà chỉ nở vào lúc nửa đêm, hương thơm nồng nàn, sảng khoái lòng người, nhưng chỉ chốc lát sau sẽ héo tàn ngay, vì vậy vô cùng quý giá..."
Nam Cung Mộc Nhan vừa nghe vừa gật đầu, những điều này nàng đều biết rõ.
Chu Dực khựng lại một chút, nhìn người đang v**t v* chiếc vòng không nỡ rời tay, khóe môi thoáng hiện nụ cười: "Vì chỉ nở vào ban đêm, nên ở Đông Lăng quốc, loài hoa này có tên là 'Mộ Nhan', Mộ trong nhật mộ, Nhan trong Nam Cung Mộc Nhan."
Ánh mắt Nam Cung Mộc Nhan run rẩy dữ dội, trong phút chốc tim đập thình thịch như đ.á.n. h trống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!