Xế chiều, mấy ông lão ngồi trong quán trà uống trà, nhâm nhi Long Tỉnh vụ xuân, tiện thể tán gẫu.
"Ông ấy, đúng là không biết hưởng thụ. Trong nhà thiếu gì trà ngon, cứ phải chạy ra ngoài uống." Một người cười nói.
Ông lão bên cạnh lập tức thổi râu trừng mắt: "Sao lại giống nhau được? Một mình ở nhà uống trà, nhạt nhẽo lắm. Ra đây tìm vài người vừa uống vừa trò chuyện, tâm trạng mới thoải mái."
"À phải rồi, nghe nói con trai ông rất có tiền đồ, vậy mà ứng tuyển được vào làm ở Đường Môn. Đó là Đường Môn đấy, bao nhiêu người chen chúc đến vỡ đầu để tranh? Không nói đâu xa, chỉ riêng phúc lợi mỗi tháng mỗi nhân viên được phát miễn phí hai hộp Chỉ Huyết Cao thôi cũng đủ khiến người ta thèm ch** n**c miếng."
"Haizz, thằng nhóc đó toàn làm bừa, ai ngờ lại vào được thật?" Ông lão trong lòng sướng rơn, ngoài miệng vẫn khiêm tốn. "Nếu nó không thật sự làm ra chút thành tựu, tôi đã đánh cho một trận rồi. Mà này, các ông có biết vì sao đồ của Đường Môn lại đặc biệt dùng tốt không?"
Đa số mọi người lắc đầu.
Có người cười nhẹ: "Còn vì sao nữa? Vì dược sư đứng đầu của Đường Môn quá lợi hại chứ sao. Ai mà không biết dược sư đứng đầu nhà họ làm được thuốc tinh lọc gen? Chỉ cái này thôi đã độc nhất vô nhị, không ai làm được. Đã từng có người thử bắt chước chế tạo thuốc tinh lọc gen, kết quả dù cầm trong tay lượng dược liệu gấp mấy lần, vẫn làm không ra được."
Ông lão vỗ đùi, cười hề hề: "Đúng, chính là công lao của vị dược sư giỏi đó! Thằng nhóc nhà tôi bản lĩnh không lớn, nhưng rất biết cách lấy lòng người. Biết lão dược sư trấn giữ cửa hàng thích uống rượu, liền mua một chai biếu. Không ngờ lão dược sư uống say, lỡ miệng nói ra. Hóa ra, ông chủ Triệu Dân của Đường Môn phát đạt được như hôm nay, đều là nhờ bám được đùi vị dược sư đứng đầu đó!"
Có người không tin: "Đừng nói phét. Thế lực Đường Môn lớn thế nào, thuốc bán khắp Tinh Tế rồi còn gì? Chỉ vì Triệu Dân bám được một người thôi sao? Người đó dù lợi hại đến mấy, một ngày hai mươi bốn tiếng chế thuốc, cũng không thể làm ra nhiều vậy được. Bịa cũng phải có trình độ chứ."
Ông lão sốt ruột: "Mở cửa hàng thuốc thì tất nhiên thuốc là quan trọng nhất. Triệu Dân bám được một dược sư lợi hại, mời người ta ngồi trấn giữ, lấy được không ít phương thuốc cao cấp. Sau đó đào tạo người mới, để họ làm những công việc máy móc là được rồi."
Có người thở dài: "Nếu đúng là vậy, Triệu Dân chỉ vì bám được một người mà phát tài đến mức người thường không dám nghĩ tới, đúng là vận may quá lớn."
"Chứ sao nữa." Có người phụ họa.
Triệu Dân nhắm mắt hưởng thụ vị trà trong miệng, đắng rồi ngọt, dư vị kéo dài. Nghe đám người bàn tán về mình, không nhịn được bật cười.
Bên cạnh, có người thấy hắn cười đầy kỳ lạ, liền lên tiếng hỏi ý kiến: "Cậu thấy sao?"
Triệu Dân không chút do dự: "Tôi thấy các ông nói rất có lý, phân tích cũng quá thấu đáo rồi. Triệu Dân đúng là kẻ giẫm phải vận cứt chó."
Người kia hài lòng quay đi, lẩm bẩm: "Tôi cũng thấy vậy."
Triệu Dân không tranh cãi, không phản bác, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Người biết rõ nội tình của hắn không ít, đều ghen tị hắn may mắn. Nhưng có mấy ai biết, người bám đùi thần y thì nhiều, thành công nhất chỉ có hắn.
Người khác nói chuyện rất đơn giản, cứ như hắn thành công chỉ vì bám lấy thần y, hoàn toàn phủ nhận mọi nỗ lực của hắn. Cứ như đổi một người khác, chỉ cần gặp được thần y, là chắc chắn cũng thành công như hắn vậy.
Ngoài cười trừ, Triệu Dân không biết mình còn có thể làm gì. Gặp cơ hội tốt, lao lên nắm lấy chẳng phải là chuyện tất nhiên sao? Không có năng lực, chỉ có bị thần y vứt bỏ.
Phần lớn mọi người đều rất ngây thơ, luôn cho rằng nếu là họ gặp cơ hội đó, nhất định cũng nắm bắt được.
Giống như hơn mười năm trước ở H**ng S* Tinh, một căn nhà chỉ bảy, tám vạn, rất ít người mua, ai cũng thấy thuê nhà có lời hơn. Năm năm sau, người mua nhà ngày càng nhiều, nhưng vẫn có người kiên quyết cho rằng mua lúc đó không đáng, chờ sau này giá giảm rồi mua.
Đến bây giờ, giá nhà tăng liên tục hơn mười năm, ai cũng biết nếu mua nhà mười mấy năm trước, chắc chắn lời lớn. Thế là bao người đấm ngực tiếc nuối, tiện thể ghen tị với người đã mua nhà khi đó, chua chát nói: "Chẳng qua là mua sớm, vận may cả thôi."
Triệu Dân nghĩ, những người hiểu lầm hắn chẳng phải cũng như vậy sao? Đứng ở thời điểm mọi chuyện đã ngã ngũ rồi mới phân tích vấn đề, nói năng thao thao bất tuyệt; nếu thật sự xóa ký ức của họ, đưa họ quay lại quá khứ, thì có mấy người dám mua nhà chứ?
Toàn mấy kẻ nói cho sướng miệng, không đáng so đo.
Vì vậy, Triệu Dân chưa bao giờ biện giải. Mỗi lần nghiêm túc nghe xong phân tích của người khác, hắn luôn gật đầu tán thành: "Nói rất có lý."
Dù sao, nói nhiều thêm nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Cửa hàng trên Mộc Tinh có Mã Thụy Minh trông coi, Triệu Dân liền tranh thủ quay về H**ng S* Tinh một chuyến.
Từ khi thần y rời khỏi H**ng S* Tinh, hắn cũng lười quay lại. Thuốc gần hết thì trực tiếp gọi thuộc hạ đáng tin lái phi thuyền về H**ng S* Tinh lấy.
Bấm ngón tay tính, đã một năm hắn chưa trở về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!