Chương 39: (Vô Đề)

Lá cây bên đường tàn lụi vàng óng dưới ánh đèn đường.

Trước khi Văn Dữ Trạch và Sở Ly về nhà đã tống Hạ Đào đi, bị cậu ta khinh bỉ mấy lần.

Cũng làm khó Hạ Đào, đợi cả nửa ngày hít một bụng gió tây bắc, còn đợi Văn Dữ Trạch dẫn kên hạng kim cương.

Kết quả ngón tay còn chưa động, chỉ một ánh mắt thôi Sở Ly đã dẫn người đi...........

Hôm nay may mắn, trên xe bus không có ai.

Hai người ngồi dãy phía sau.

Sở Ly ngồi gần cửa sổ, gió đêm thổi qua khe hở, lướt nhẹ mái tóc đen.

Đầu gối Văn Dữ Trạch chạm vào chỗ ngồi phía trước, nghiêng đầu nhìn cô hai giây, "Buổi tối đừng lang thang bên ngoài, thứ hai học xong về thẳng nhà đi."

Lần này may mắn, cậu nghe điện thoại của Phan Đoá chạy tới kịp.

Nhưng lần sau Diệp Huy còn tìm tới hay không, cậu thật sự không nói chính xác được.

"Tôi còn phải học tiết tự học tối." Sở Ly cũng nhìn về phía cậu, nhỏ giọng cãi lại: "Với lại tôi không có đi lang thang."

"Không phải đã chuyển đến tầng ba sao, không ai làm ồn đến cậu học còn học tiết tự học tối cái gì."

"............"

Thực ra cậu nói khá đúng. Lúc trước là vì không ở cùng một mái hiên với cậu, lại ngại phòng mạt chược ở tầng một quá ồn nên mới xin Vương Thế Kiều học tiết tự học tối.

Xe bus chạy vào trạm, dừng lại.

Sở Ly thở phào một hơi, hỏi: "Cậu thật sự không quay lại trường sao?"

Văn Dữ Trạch không nói chuyện.

"Thật ra thái độ của lãnh đạo không tính là quá kiên quyết, chỉ cần cậu nhận sai thái độ tích cực một chút, nhất định có thể quay lại."

"Quay lại trường?" Cậu thấp giọng, "Tác dụng gì?"

"Tiếp tục học đó."

Sở Ly mím môi rồi nói: "Cậu cũng có thể thử..."

Cậu rũ mắt, im lặng nhìn cô.

"Thử học tập cho tốt."

........

Cửa xe đóng lại, từ từ khởi động, khoang xe khôi phục sự yên lặng.

Văn Dữ Trạch quay đầu đi, không trả lời vấn đề này.

Đường quai hàm cậu kéo căng, rũ mắt, thờ ơ nhìn ánh đèn rải rác xa xa.

Sở Ly nhìn cậu, nhớ lại những lời ban nãy, trong lòng chua xót không chịu nổi.

Cậu rõ ràng có thể đi đến nơi xa hơn cao hơn nhưng lại bị tấm lưới đen khổng lồ chụp lại, đi ngược lại với thế giới.

Sở Ly biết, thứ đã ăn sâu bén rễ rất khó thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!