Chương 22: (Vô Đề)

Sau khi đổ mưa liên tục, hơi lạnh tập kích khắp thành phố.

Một cơn mưa thu một cơn gió lạnh.

Mấy ngày trước vẫn còn có học sinh nam thời trang phang thời tiết, mặc áo ngắn tay đi chơi. Hai hôm nay thật sự chịu không nổi, tất cả đều thành thật mặc áo khoác đồng phục.

Hội thao được tổ chức vào thứ năm thứ sáu. Cũng may ông trời nể tình, sau khi mưa mấy ngày liên tiếp, thứ tư bắt đầu trời quang.

"Ngày mai là đại hội thể dục thể thao rồi, sẽ không cho bài tập đâu nhỉ."

"Bài tập chắc chắn có, nhưng mà không nộp gấp, cuối tuần từ từ bổ sung."

"Vãi, vậy cuối tuần bài tập phải chất thành cái gì đây."

"............"

Phòng học tràn ngập sự nhảy nhót không kiềm chế được.

Học sinh đã bắt đầu xao động từ sáng, tinh thần khó có thể tập trung. Các giáo viên cũng thấy thành quen, mắt nhắm mắt mở cho qua, không có đặc biệt dặn dò kỷ luật, giảng xong là thôi.

Mấy hôm nay Sở Ly vô cùng mệt.

Không chỉ có dành thời gian cho việc tập luyện chạy cự li dài, mà còn chuẩn bị cuộc thi vào thứ bảy.

Một ngàn năm trăm mét nữ còn bị sắp xếp vào ngày cuối cùng.

Muốn giải thoát sớm một chút cũng không được.

Sở Ly bị âm thanh trong phòng học làm cho đau đầu.

Cô giơ bàn tay lạnh sờ lên trán rồi đóng sách giáo khoa lại, đến phòng vệ sinh rửa mặt.

"Chạy cự li ngắn nam là ngày mai hay ngày mốt?" Hai bạn nữ ra khỏi phòng vệ sinh.

"Ngày mai á, cự li ngắn nam và tiếp sức là hấp dẫn nhất, có thể xem Văn Dữ Trạch đánh bại bọn bên thể thao."

"Haizz, tiếc là mỗi người nhiều nhất chỉ có thể đăng ký hai mục. Nếu không với thực lực của cậu ấy, lớp 7 bọn mình chắc chắn vô địch điền kinh."

........

Hai bạn nữ đi xa, Sở Ly ngẩng đầu khỏi vốc nước, bọt nước chảy xuống khỏi làn da.

Không những không hạ nhiệt mà bên tai và gò má còn hơi ửng đỏ.

Cô cắn môi, không khống chế được mà nhớ lại dáng vẻ cậu kề sát tai cô, hung dữ cảnh cáo.

Cái tên khốn kiếp này.

Sở Ly mắng một câu trong lòng rồi lắc lắc đầu, đá cậu ra khỏi đầu.

Cô rút giấy lau tay lau mặt.

Vừa mới bước một bước ra ngoài, trán đã đụng vào lồng ngực.

Mùi thuốc lá thoang thoảng tràn ngập chóp mũi.

Sở Ly lùi nửa bước, nâng mí mắt nhìn, "cái tên khốn kiếp" đang đứng trước mặt cô, hai tay đút túi, nhìn cô từ trên cao...........

Một câu cũng không muốn nói với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!