Chương 45: (Vô Đề)

Lúc Sở Ly tỉnh dậy trong phòng tối đen.

Cô mò điện thoại nhìn đồng hồ, sắp mười hai giờ trưa.

Nhắm mắt lại, nhớ đến giấc mơ ban nãy.

Biển rộng xanh lam, nước trời thành một đường.

Sở Ly vừa cười vừa chạy, mẹ theo phía sau, dặn cô phải cẩn thận.

Nhưng sắc trời thay đổi, không thấy mẹ đâu. Cô khóc tìm rất lâu nhưng cũng không nhìn thấy bóng dáng của mẹ.

Gió lớn mãnh liệt đánh từng cơn sóng lại đây, Sở Ly bị cuốn vào trong nước.

Nước biển mặn đến phát đắng chìm ngập đầu cô.

Sở Ly chìm nổi đến mức lún xuống. Bỗng nhiên có một cánh tay mạnh mẽ có lực kéo lấy cô, đưa cô vào bờ biển.

Sở Ly ngồi bên bờ, vẫn đang sặc nước.

Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu niên cao lớn đứng ở trước mặt.

Cậu cười với cô, ánh mắt vừa đen vừa sáng.............

Sự mệt mỏi trong người vẫn chưa vơi đi.

Sở Ly mở mắt nhìn trần nhà một lúc rồi ngồi dậy mặc quần áo xuống giường.

Kéo rèm cửa sổ ra, bầu trời tích tụ lớp mây đen thật dày, như vừa lại sắp có tuyết rơi.

Trải qua tối hôm qua, cả người sức cùng lực kiệt. Đợi Văn Lâm đến bệnh viện, cô về đến nhà đã sắp ba giờ đêm.

Cô tắm một cái, tóc còn chưa sấy khô đã ngủ. Bây giờ có hơi đau đầu, chắc là bị nhiễm lạnh.

Sở Ly không rảnh nghĩ nhiều như thế, buộc tóc lên rồi mặc áo khoác dày xuống lầu.

Đi đến tầng một nghe thấy chút động tĩnh. Quán mạt chược hôm nay không buôn bán, phòng khách vô cùng yên tĩnh.

Văn Lâm đang bận việc ở phòng bếp, trong nồi đang nấu gì đó, nóng hôi hổi.

"Dì Lâm, dì về rồi ạ?"

"Ừm." Văn Lâm quay đầu lại, sắc mặt mỏi mệt rõ rệt, "Sao không nghỉ ngơi nhiều hơn?"

Sở Ly mím môi, ngón tay cuộn lại, hỏi: "Cậu ấy... đỡ nhiều chưa ạ?"

"Lúc dì đi Trạch vẫn còn đang ngủ." Văn Lâm tiếp tục bận việc trong tay, thở dài nói, "Mặc dù không gãy xương nhưng nhiều chỗ dưới da bị sưng tấy, chụp CT não cũng không tốt lắm, còn cần phải nằm viện trị liệu."

Sở Ly cắn môi, móng tay đâm vào da thịt.

Cho dù Văn Dữ Trạch nói thế nào, cô đều biết tất thảy là bởi vì cô.

Nói không áy náy, làm sao có thể.

"Đúng rồi, dì đang nấu cháo cho Trạch, cháu đói rồi đúng không, cùng ăn một chút nhé."

Sở Ly nhìn trong nồi một cái, giống như dùng xương heo và rau khô để nấu, lúc cô xuống lầu đã nghe thấy mùi thơm.

"Cháu đến bệnh viện ăn ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!