Chương 1: (Vô Đề)

Cơn dông ngày hè qua đi, khí hậu vẫn nóng hầm như trước.

Chiếc xe bus lắc lư trên con đường cao tốc, thân xe loang lổ hạt mưa còn chưa khô, "soạt" một tiếng nước bùn bắn lên khiến nó trở nên bẩn hơn.

Sở Ly ngồi chỗ cạnh cửa sổ, mím môi, ngón tay cuộn tròn để trên đùi.

Trong khoang xe không khí vẩn đục, thực vật, mồ hôi, nước hoa kém chất lượng trộn lẫn vào nhau, một lúc sau đan xen lên men thành mùi lạ khó tả.

Mà người phụ nữ trung niên bên cạnh vẫn luôn ngủ gà ngủ gật, đầu nghiêng trái lắc phải, thỉnh thoảng chọc vào vai Sở Ly.

Không hồi kết mà còn rất có tiết tấu.

Sở Ly nhíu mày, trong lòng phiền muộn.

Xuống cao tốc lại đổi xe bus, cả người cũng vô cùng mệt mỏi.

Nhưng mà hoàn cảnh trong khoang xe tệ đến mức vượt qua tưởng tượng. Thần kinh cô kéo căng, không có một chút buồn ngủ nào.

Mỗi một giây hít thở đều là dày vò.

Giây phút chiếc xe quẹo, điện thoại lại "ting" một tiếng. Sở Ly giơ tay lấy, tiện thể chặn cái đầu không chịu kiểm soát kia.

[Từ Lệ Viên: Đến đâu rồi? Sao không trả lời tin nhắn?]

[Từ Lệ Viên: Đến trạm nhớ gọi điện thoại cho Văn Lâm, bà ấy sẽ qua đón con.]

Trả lời cái gì, Sở Ly nghĩ.

Cũng đã quăng cô đến đây rồi, lo lắng có ích lợi gì.

Cuối cùng Sở Ly vẫn gõ chữ "vâng" gửi đi. Không phải sợ Từ Lệ Viên lo lắng mà là điện thoại cô đã sắp hết pin, cô không muốn lãng phí tài nguyên với bà.

Quả nhiên điện thoại không vang lên nữa.

Cũng không khác gì mức độ quan tâm của mẹ kế dành cho con gái riêng.

Sở Ly để điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn xa xa.

Dãy núi xa xăm, ruộng lúa xanh biếc, phong cảnh bên ngoài cửa sổ sáng bừng lên sau cơn mưa.

Nhưng tâm trạng của cô không có chút nào được giải toả.

Cho dù là ai bị đày đến một thị trấn nhỏ chưa từng nghe qua, cũng sẽ không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp.

Huống chi, ở trong mắt cô chỗ này không phải "đẹp".

Là "lạc hậu".

Xe bus tiếp tục lắc lư trên đường cao tốc, nửa tiếng sau rốt cuộc mới tới nơi.

Mưa to qua đi, thời tiết nóng bức vẫn chưa bắt đầu. Bến xe đường dài đông nghẹt người, ven đường có nước đọng khổng lồ.

Sở Ly đứng ven đường, lướt điện thoại mấy lần cũng không lướt được.

Điện thoại không có tín hiệu.

Cô giơ điện thoại lên cao, chưa từ bỏ ý định lắc trái lắc phải. Lại nhìn lần nữa, cột tín hiểu vẫn chỉ biểu hiện mấy điểm đen, ngay cả chữ E cũng không có, không khác gì với lúc ở trong đường hầm dài trước đó.

Không tín hiệu nên không gọi điện thoại được, cô không liên lạc được với người đón ở trạm, chỉ có thể tự mình bắt xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!