Chương 5: (Vô Đề)

Phía sau toà nhà dạy học là hàng cây long não rợp lá, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất.

Sở Ly đứng cuối hành lang, ngón tay cuộn lại nắm bọc đồng phục trong tay.

Nếu không ở trường, cô tưởng bản thân gặp phải một đám thanh niên lêu lổng—

Bảy tám đứa con trai trốn hút thuốc ở hành lang, có người tựa vào tường có người ngồi xổm dưới đất, có người tựa vào cây cột hành lang, lười biếng, không có ai nghiêm chỉnh cả.

Cô lướt nhanh một vòng nhìn thấy có một người hơi hơi quen mắt trong một nhóm gương mặt xa lạ.

Hôm nay Văn Dữ Trạch mặc đồng phục, bả vai thẳng rộng tựa như giá áo.

Cậu tựa vào tường, miệng ngậm thuốc lá, đuôi mắt hơi rủ, lạnh lùng lại uể oải lười biếng.

Cả người tuỳ ý ngang bướng, hoàn toàn hoà nhập vào trong nhóm học sinh có dáng vẻ lưu manh này.

Sở Ly nhẹ nhàng dời mắt, môi mím thành đường. Cô không giỏi đối phó với kiểu người này, nói đúng hơn là trước kia cô chưa từng gặp loại người này.

Nhưng cô phải đi qua.

Con đường quay về toà nhà dạy học, cô nhất định phải đi qua khúc giữa này.

Sở Ly hít sâu một hơi rồi nhấc chân dưới ánh mắt nhiều người.

Mới đi được vài bước, một cậu con trai bỗng chốc đứng lên. Cậu ta hơi nghiêng người chặn giữa đường.

"Bạn học." Tiêu Kỳ Sơn cười hì hì hỏi, "Học lớp nào vậy?"

Sở Ly ngửi mùi thuốc bèn nhíu mày: "Xin nhường đường."

Coi thường lời cậu ta, cũng không nhìn cậu ta.

Tiêu Kỳ Sơn vẫn chặn đường không nhúc nhích, cậu ta giơ tay gãi mũi: "Đều cùng một trường, cho mặt mũi, làm quen một chút đi."

Một đám con trai ồ à ồn ào lên. Ngón tay Văn Dữ Trạch vê điếu thuốc, không nói một lời xem kịch.

Giọng cô gái bình thản, giống như không muốn nhiều lời thêm một chữ nào: "Tôi không muốn làm quen cậu."

Văn Dữ Trạch cong môi, giơ tay đưa điếu thuốc lên bên miệng, không nhanh không chậm hút một hơi.

Cái giọng điệu này cậu đã từng nghe, y chang lúc lần đầu tiên gặp mặt. Giọng nói ôn hoà dịu dàng nhưng trong xương cốt lại cao cao tại thượng.

Cậu chàng bên cạnh không nhịn được bèn bật cười: "Hahahaha, Tiêu Kỳ Sơn, người ta không muốn quen biết mày kìa."

"Đây... đây có giống người kia vừa mới nhìn thấy trên điện thoại không?"

"Phải rất giống, trắng hơn trong ảnh một chút."

Hạ Đào quan sát một hồi rồi chọc khuỷu tay vào Văn Dữ Trạch: "Cô gái này... sao mà có hơi quen quen nhờ?"

"Đường cụt, chạy xe nhanh."

Hạ Đào sững sờ, hốc mắt dần dần mở to: "Cô ấy cô ấy cô ấy là người học trường bọn mình?!"

Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn Hạ Đào đang líu lưỡi một cái rồi nhìn về phía Sở Ly.

Sau hai giây trả lời: "Ừm."

Tiếng nghị luận xung quanh bắt đầu, Tiêu Kỳ Sơn có hơi không nhịn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!