Chương 9: (Vô Đề)

Văn Dữ Trạch cảm thấy, cô gái này rất thú vị.

Đã trong tình huống này rồi còn có thể cả vú lấp miệng em, lại nghiêm túc nói bậy bạ.

"Tôi đồng ý đưa cậu về nhà?"

"Còn mỗi ngày?"

Cậu chắc chắn?

Mặt Sở Ly kéo căng, lấy điện thoại trong túi quần ra, sau đó ấn mở một cái Wechat, quay màn hình lại.

"Tự cậu xem đi." Cô bình tĩnh, nói đến mức như có thật.

Thiệu Tuấn Văn đứng ngay bên cạnh, quay đầu muốn xem lại bị Sở Ly giơ tay dịch ra.

Ánh sáng màn hình loé qua.

Cậu ta không nhìn thấy người gửi, chỉ liếc mắt nhìn thấy mấy chữ quan trọng: [Không an toàn... Trạch... đưa cháu...]

Bây giờ có ý gì? Cậu ta và em gái này quen biết?

Còn là kiểu quan hệ mỗi ngày đưa về nhà?

Thiệu Tuấn Văn đầy bụng nghi hoặc.

Văn Dữ Trạch híp mắt, quăng balo ra sau lưng. Cậu đi qua lấy điện thoại, ánh sáng màn hình đập vào mặt phản chiếu bóng râm của lông mi.

[Ly này, cháu con gái một mình buổi tối đi về không an toàn, dì đi nói với Trạch bảo nó đưa cháu về.]

Là Văn Lâm gửi, hôm trước.

Văn Dữ Trạch nhíu mày, tầm mắt dời xuống nhìn câu trả lời phía sau.

[Cảm ơn dì Lâm, không cần đâu ạ.]

[Không sao, đâu có phiền phức, dù sao thằng nhóc kia không làm việc đàng hoàng, mỗi ngày đều lắc lư bên ngoài, tiện đường mà thôi, thẳng bé sẽ không từ chối.]

..........

Có người cô nào giới thiệu cháu ruột mình như vậy không?

Còn lo chuyện bao đồng cố gắng sắp xếp một số chuyện rắc rối nữa.

Cuộc đối thoại chưa kết thúc nhưng không hiển thị hết. Văn Dữ Trạch rũ mắt, nhẹ nhàng lướt xuống.

[Thật sự không cần ạ, trước cổng trường có thể ngồi xe bus. Cháu với cậu ta không quen thân, cũng không nói chuyện, về chung kỳ quái lắm ạ.]

Ồ.

Văn Dữ Trạch nhướng mày, trả điện thoại lại cho Sở Ly. Vốn định nói chút gì đó nhưng người sau nhận lấy, không nói chuyện, hơi hơi ngửa đầu.

Không biết có phải vì căng thẳng hay không mà chóp mũi cô chảy mồ hôi mịn, khoé miệng kéo căng.

Đôi mắt nhạt màu vừa nhẫn nhịn, vừa mong chờ lại tủi thân khiến cho đuôi mắt cũng ửng đỏ.

Thiên nga trắng kiêu ngạo này đang cúi đầu, im lặng xin cậu giúp đỡ.

Trong phút chốc trái tim như bị cái gì cào nhẹ, lướt nhẹ đến mềm mại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!