Chương 36: (Vô Đề)

Văn Dữ Trạch bị đuổi học, vốn dĩ là chuyện ván đã đóng thuyền.

Cuối cùng vì bằng chứng của Sở Ly nên vẫn cứ mãi chưa quyết định.

Lãnh đạo nhà trường luôn luôn có ánh mắt khác biệt, thái độ ôn hoà với kiểu học sinh xuất sắc chuyển tới từ Bắc Thành này.

"Bạn Sở Ly, em nói là đối phương ra tay trước?"

"Bọn chúng đến trước cửa nhà vệ sinh chặn em, túm em không buông, còn ép em..."

Vẻ mặt Sở Ly bình thản, không mang cảm xúc mà trần thuật lại, trái lại gia tăng độ tin cậy.

Lãnh đạo nhà trường ngồi một vòng trong văn phòng.

Vương Thế Kiều thở hốc vì kinh ngạc: "Ép em cái gì?"

"Hoạt động kết thúc, ép em đi uống rượu với bọn chúng."

Lời cô nói không hoàn toàn là nói dối.

Lần trước gặp Thiệu Tuấn Văn và một đám học trường nghề ở tiệm ăn trong con ngõ, quả thật đã từng xảy ra chuyện như vậy.

Mấy giáo viên nghe đến mức cứ mãi nhíu mày.

Thành tích Sở Ly xuất sắc, lại xinh đẹp, các giáo viên bộ môn đều yêu quý cô, không nỡ nói một câu nặng lời.

Sở Ly rũ mắt: "Bọn chúng còn nói..."

"Nói cái gì?"

Cô cắn môi, lặp lại lời Thiệu Tuấn Văn nói một lần nữa, còn thêm chút mắm chút muối mấy câu linh tinh nghe thấy trước đó.

Lời lẽ tục tĩu bẩn thỉu khó nghe, là ai cũng không thể nói ra những lời như thế. Mấy cô giáo đang ngồi ở đây nghe đều đỏ mặt.

Vương Thế Kiều mắng: "Mấy thứ súc sinh, bại hoại của xã hội!"

Lưu Kiến Vỹ nhíu mày cứ mãi lắc đầu, cũng cảm thấy mấy cái tên học trường nghề kia không phải cái thứ gì nữa.

Bầu không khí trong văn phòng bỗng chốc ngưng đọng.

Sở Ly nhận được hiệu quả như dự đoán, im lặng mấy giây rồi nói tiếp: "Các thầy cô nghe xong đều sẽ tức giận, mà Văn Dữ Trạch là bạn học của em, cậu ấy cũng sẽ tức giận."

Cô nói rất nghiêm túc, có ý giải vây cầu tình giúp cậu.

Lưu Kiến Vỹ ngồi trên ghế, lắc đầu: "Nói thì nói như vậy nhưng em ấy không nên đánh người, ra tay sao có thể tàn nhẫn như thế."

Là ông tận mắt nhìn thấy.

Cái sự tàn nhẫn hận không thể đánh chết người kia, không nên đến từ một học sinh.

Văn phòng im lặng hai giây.

"Nếu cậu ấy không tàn nhẫn." Sở Ly nâng mí mắt, "Lần sau bị bắt nạt chính là em."

Lời vừa nói ra, một nhóm giáo viên sửng sốt.

"Thiệu Tuấn Văn ở trường nghề bên cạnh quấy rối em không chỉ một lần."

Vẻ mặt Sở Ly bình tĩnh, thái độ không kiêu ngạo không xu nịnh, "Em tin thầy cô cũng biết, gặp phải loại như thế cho dù em cáo cậu ta cũng vô dụng, nói không chừng còn có thể bị cậu ta ác ý trả thù."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!