Chương 50: (Vô Đề)

Quán thịt nướng vẫn là quán Sở Ly và Tống Hoài đi lần trước, cách trường học không xa nên bọn họ đi qua khá muộn.

Việc kinh doanh của quán phát đạt, chật kín học sinh sau khi xem biểu diễn xong.

Nếu không phải đã đặt phòng trước, một nhóm người chắc phải ngồi xổm trong gió lạnh xếp hàng.

"Phòng 103, tám người." Ông chủ gào to một câu vào bên trong, nhân viên phục vụ dẫn mấy người đi vào.

Sở Ly có ấn tượng với con số này.

Lần trước cô và Tống Hoài ăn thịt nướng, bị tóm ngay tại chỗ.

Muốn chạy cũng không chạy được, Văn Dữ Trạch đi ra từ chỗ này, xách quai balo của cô bắt cô về..........

Phòng bao rất chật, ghế dài bằng gỗ, hai bàn ghép lại, ở giữa đặt hai cái nồi.

Mấy cô gái ngồi chỗ cuối cùng, Sở Ly ngồi cạnh Trác Dĩnh, chỗ bên cạnh cô trống, bên cạnh nữa là Tiêu Kỳ Sơn.

Chỗ ngồi để lại cho ai, đương nhiên ai cũng hiểu.

Trong lúc đợi, mọi người gọi đồ ăn xong lại thêm ba cân rượu mơ.

(1 cân bằng 1/2kg)

Sở Ly có hơi đói, vừa ăn trái cây vừa nói chuyện phiếm với Trác Dĩnh.

Lại qua một lúc, cửa phòng bị đẩy ra, Văn Dữ Trạch tới.

Nhiệt độ bên ngoài rất thấp, cậu mặc áo hoodie màu xám bên trong, bên ngoài là áo khoác màu đen, rộng rãi.

Đi đoạn đường qua đây mặt bị lạnh đến trắng bệch, tóc hơi rối, ngũ quan sắc bén.

Mọi người sắp đói đến chết, vội gọi cậu mau chóng ngồi để nhân viên phục vụ mang thịt nướng vào.

Sở Ly vẫn luôn quan sát Văn Dữ Trạch từ khi cậu vào.

Bả vai thiếu niên rũ xuống, môi mím chặt, rũ mắt.

Không tức giận, không cáu khỉnh, cảm xúc rất lạnh nhạt tựa như thờ ơ với mọi thứ.

Mấy hôm nay hai người ở chung bình thường, không thể nói rõ ai chọc ai.

Sở Ly không biết sao cậu lại như thay đổi thành người khác.

Hôm nay mọi người vui vẻ tụ tập với nhau, cô không muốn phá hư bầu không khí nên đợi lát nữa nhất định phải nói chuyện rõ ràng với cậu.

Sở Ly nghĩ như vậy, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Nhưng mà giây tiếp theo, cảm xúc đã điều chỉnh xong bị đảo lộn.

Văn Dữ Trạch đứng ở cửa, ánh đèn màu vàng trên đỉnh đầu khiến tóc cậu thành màu vàng tối.

Cậu chẳng hề đi về phía trong, nhìn chằm chằm chỗ trống kia rồi dời mắt, sau đó hất cằm với Tiêu Kỳ Sơn: "Dịch vào."

"........."

Một nhóm người sững sờ.

"Hả?" Tiêu Kỳ Sơn trợn to mắt, không dám tin vào tai mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!