Tuyết lớn bay lả tả đến tận mấy ngày.
Khắp huyện đều màu trắng xóa, nóc nhà, thân cây, trên đỉnh xe hơi chất lớp trắng thật dày.
Phấn khởi lúc tuyết vừa mới rơi trôi qua, xung quanh chỉ còn lại gió lạnh đến xương.
Thứ hai này rốt cuộc trời cũng trong xanh, ánh nắng lọt qua khung cửa sổ chiếu vào phòng học.
"Cách kỳ nghỉ Tết chỉ có hơn một tuần nữa, tôi thấy đứa nào đứa nấy đều không chịu yên được."
Tới gần tan học, Vương Thế Kiều đứng trên bục giảng dạy quá giờ, "Đừng chỉ lo nghỉ rồi chơi, nghỉ Tết xong cuối kỳ sắp tới, nếu không chăm chỉ thì kỳ nghỉ đông cũng đừng mong vui vẻ."
Học sinh nghe tai trái ra tai phải, không để tâm đến lời răn dạy của Vương Thế Kiều.
"Học xong làm bài tập cho tốt, sáng mai tôi kiểm tra từng bài, tan học."
Tiếng ghế ma sát mặt đất, học sinh lần lượt đứng dậy rời khỏi phòng học.
Sở Ly lưng đeo balo, định đến căn tin ăn cơm tối trước.
Phan Đóa và cô cùng đi xuống lầu.
"Cuối tuần này là lễ Giáng sinh, nghĩ đi đâu chơi chưa?"
Giọng Sở Ly lạnh nhạt: "Trong khoảng thời gian nãy đều đang luyện đàn, chương trình học cũng rất nhiều."
"Học sinh xuất sắc cậu tự hạn chế quá." Phan Đóa quay qua nhìn cô, "Văn Dữ Trạch không hẹn cậu ra ngoài sao?"
"Hả?"
"Tớ nghe nói, mỗi tối cậu luyện đàn cậu ấy đều ở trường đợi cậu cùng về. Bình thường Văn Dữ Trạch nhìn lạnh như băng, yêu đương vào giống như chó lớn dính người nhỉ, tri kỷ quá."
Sở Ly không đổi sắc mặt: "Cậu ấy yêu đương? Sao tôi không biết."
"........"
Phan Đóa cho cô ánh mắt "cậu cứ giả vờ đi", Sở Ly cười cười, không bình luận.
Đi đến dưới lầu, hai người chia tay.
Sở Ly đến căn tin một mình, điện thoại trong túi ting vang một tiếng.
[Văn Dữ Trạch: Đang ở đâu thế?]
[Sở Ly: Đang trên đường đến căn tin.]
[Văn Dữ Trạch: Ban nãy không phải vẫn đang học quá giờ sao.]
[Văn Dữ Trạch: Động tác rất nhanh đấy, rút điếu thuốc quay lại đã chạy đi rồi.]
[Sở Ly: Làm sao thế?]
[Văn Dữ Trạch: Buổi tối có chút việc không đón cậu được, về sớm một chút.]
Sở Ly cầm điện thoại, cúi đầu đi.
Thực ra Văn Dữ Trạch không cần đến đón cô, trường học đến trạm xe bus chỉ cần đi năm phút.
Trước kia mỗi ngày học tiết tự học tối cô đều về một mình, vẫn ổn. Chỉ cần tan học không đi con đường phía sau kia thì sẽ không có chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!