Năm nay nghỉ đông sớm.
Sắp đến thi cuối kỳ, Sở Ly không dám chậm trễ, thời gian rảnh rỗi đều tập trung vào ôn tập.
Bài vở của Văn Dữ Trạch tương đối thoải mái, cũng không quấy rầy cô. Cậu ôm máy tính ở bên cạnh gõ code, bổ sung phần thiếu trước đó, thời gian còn lại đều ôn tập tiếng Anh.
Buổi chiều ánh đèn tĩnh lặng, hai người chiếm hai góc bàn ăn.
Sở Ly đọc sách xong cảm thấy đầu đau não căng, xoa xoa cổ đi đến phòng bếp rót nước uống. Trong lúc lơ đãng nâng mí mắt, bầu trời đêm bên ngoài tối đen đáng sợ, có cái gì màu trắng nhỏ bé chậm rãi bay xuống.
Sở Ly mắt sáng rực lên, quay lại phòng khách kéo tay Văn Dữ Trạch đến bên cửa sổ xem.
"Anh mau nhìn đi." Cô nhảy nhót nói, "Tuyết rơi rồi."
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ một cái, thật sự không biết tuyết có gì đẹp.
"Thích vậy sao?"
"Ừm, rất lãng mạn."
Lãng mạn?
Văn Dữ Trạch cười một tiếng, không trả lời. Chỉ im lặng đứng bên cạnh, xem tuyết cùng với Sở Ly.
Đồng tử đen láy phản chiếu tuyết mịn đung đưa rơi xuống.
Suy nghĩ của Văn dữ Trạch bay xa, hình ảnh trong đầu giống như thước phim quay chậm, từng cảnh từng cảnh lùi lại về sau.
Tuyết đầu mùa năm lớp 11, cậu ngồi trên ghế dài ngoài phòng âm nhạc, nghe tiếng đàn du dương mặc tuyết ướt cả đầu vai.
Sở Ly nhảy xuống khỏi tường vây, cậu ôm cô ngã vào đất đầy tuyết, đau đến mức xương cốt cả người rạn đi.
Lễ Giáng sinh, bọn họ đến bờ biển ngắm tuyết, lần đầu tiên tỏ tình với cô.
Sau đó nữa, cậu trơ mắt nhìn chàng trai khác đưa cô đến trạm xe, phẩy tuyết trên tóc cô.
Cậu lại chỉ có thể đứng sừng sững ở trong bóng tối xa xôi, mặc cho tuyết lớn xối đầy đầu, lông mi lạnh như băng kết một lớp............
Hoá ra ký ức về tuyết, không chỉ là lạnh thấu xương.
Còn có nỗi đau niên thiếu cầu mà không được, cùng với tuyệt vọng bi quan bị hiện thực đánh bại.
"Tuyết nhỏ lắm, chắc là không xếp được."
Nghe thấy giọng của Sở Ly, Văn Dữ Trạch nghiêng đầu.
Ánh mắt dừng trên sườn mặt dịu dàng xinh đẹp của cô, suy nghĩ còn chưa trở lại, "Huyện Ninh hàng năm đều có tuyết lớn."
Cậu thấp giọng, ôm vai Sở Ly, nhẹ nhàng hôn l*n đ*nh đầu cô, "Nghỉ đông đưa em đi ngắm."Giữa tháng một, các khoa lần lượt kết thúc thi cuối kỳ.
Dạo này Sở Ly ở cùng với Văn Dữ Trạch, tốn không ít thời gian vào chuyện yêu đương.
Nhưng gần như không bị ảnh hưởng, vẫn lấy được hạng hai chuyên ngành, điểm tổng hợp đứng thứ nhất.
Mà thành tích của Văn Dữ Trạch không chịu được thử thách lắm, miễn cưỡng chen vào top 20 chuyên ngành. Nhưng mà Đại học Bắc Thành người tài giỏi ẩn mình, xem như không tệ.
Một ngày trước khi đi, Sở Ly nằm trên sofa nhìn phiếu điểm của cậu.
Các môn khác đều rất tốt, duy chỉ có điểm tiếng Anh là quá thấp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!