Hai ngày cuối tuần trôi qua, tinh thần vui sướng của các học sinh vẫn còn chưa tan.
Tiết tự học sáng, mọi người tụ tập thảo luận chuyện đại hội thể dục thể thao, trong phòng học ồn ào.
Phan Đoá ôm ly nước, cười khanh khách nói: "Sở Ly, lớp 6 bọn mình có thể đạt được hạng bốn toàn khối đều là công lao của cậu."
Sở Ly nâng mí mắt khỏi cuốn vở từ vựng, cong môi: "Tào Luỹ lấy được nhiều hơn tôi, công lao của cậu ấy lớn hơn nữa."
"Cậu ta là uỷ viên Thể dục mà, sao có thể so với cậu được." Phan Đoá không để tâm, lại nói, "Lần này Tống Hoài cũng đỉnh, tớ tưởng cậu ấy chỉ có thành tích tốt, kết quả thể dục cũng tốt như vậy."
"Nhưng mà á, danh tiếng vẫn là cậu và Văn Dữ Trạch giành lấy."
Sở Ly mím môi, không bình luận gì.
Biểu hiện của Tống Hoài đã đủ bắt mắt rồi.
Nhưng tiếc là, phía trước cậu ta còn có Văn Dữ Trạch.
Thi đấu thể dục thể thao, không có đứng thứ hai. Sự thật tàn khốc như thế.
Cho dù bạn cố gắng bao nhiêu, thành tích gần kề cỡ nào.
Trong mắt mọi người chỉ có thứ nhất.
Sở Ly rũ mắt, lông mi hơi hơi rung.
Suy nghĩ bay đi xa, Sở Ly nghe thấy Phan Đoá nói tiếp: "Đại hội thể dục thể thao xong rồi, cậu hoàn toàn thành người nổi tiếng ở Nhị Trung. Tấm ảnh Văn Dữ Trạch ôm cậu thành chủ đề nóng trên các diễn đàn trong trường."
...............
"Sao còn có thứ đấy?" Sở Ly ngạc nhiên.
Phan Đoá nhướng mày, lấy điện thoại trong túi ra, quẹt màn hình.
"Là cái này, ba trăm câu trả lời rồi."
Sở Ly lấy qua xem, đề bài post –
《CP tôi chèo là thật sao??》
Trong ảnh chụp tổng cộng có hai tấm.
Một tấm là Văn Dữ Trạch ngồi xổm, trong lòng ôm cô tóc tai bù xù.
Tấm còn lại là cô mặc áo khoác của Văn Dữ Trạch, cậu cúi đầu kéo khoá kéo cho cô.
Sở Ly nhíu mày, phục luôn.
Nhị Trung có một số học sinh quả thật không thích học, suốt ngày không tìm thấy việc làm.
Bình luận đầu tiên bên dưới khen cô: [Thú vị đấy, học sinh chuyển trường thật sự mẹ nó trâu bò, học sinh thể dục cũng không qua nổi cậu ấy!]
[Tiểu tiên nữ bên ngoài mềm yếu, không ngờ bên trong là một cô gái mãnh liệt.]
[Nhưng mà cô ấy ngầu, đẹp thật, tôi cảm thấy tôi cong luôn rồi đây huhuhu!]
Sở Ly vẫn luôn lắc đầu, tiếp tục lướt xuống.
[Đây là hiện trường ngược chó độc thân cỡ lớn gì đây, Văn Dữ Trạch từng ôm sofa ôm chân Phật từ lúc nào ôm con gái vậy???]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!