Ngày nghỉ rất nhanh đã kết thúc, ngày đầu tiên quay lại trường, thành tích thi tháng cũng có kết quả.
Tiết đầu tiên buổi sáng là tiết tiếng Anh của Vương Thế Kiều.
Bà ấy ôm một chồng bài thi đi vào phòng học, vỗ một cái lên bàn trong tiếng ồn ào: "Nghỉ xong bảy ngày tôi thấy các em bay lên trời hết rồi? Thi tháng rất tốt? Thành tích như này quăng dưới đất cũng không có ai liếc mắt nhìn lấy một cái, các em sao mà không biết thẹn cứ cười đùa tí tửng thế."
"........."
Vương Thế Kiều hắng giọng, thái độ xoay chuyển: "Tống Hoài lớp mình không phụ sự mong đợi của mọi người, vẫn đứng đầu khối như trước. Lần này thi được điểm cao 693 điểm, là tấm gương của mọi người."
Bên dưới có người hô một tiếng "đỉnh", tiếp theo vang lên tiếng vỗ tay lác đác.
Vương Thế Kiều nói tiếp, "Ở đây còn phải tuyên dương bạn Sở Ly mới tới một chút. Cũng khiến lớp chúng ta vẻ vang, thi được 675 điểm, đứng thứ hai khối."
Bị gọi tên, các bạn xung quanh đều nhìn qua.
Tính Sở Ly lạnh lùng khiến người ta có ấn tượng khó bắt chuyện được. Ở trong lớp nhân duyên không tốt lắm, có một biến động nhỏ đương nhiên không tránh khỏi bị bàn tán.
"Aiyo, bị đè bẹp à. Không phải khoe khoang rất thần sao? Hóa ra bị kéo xuống như thế."
"Cũng đâu phải cậu ấy bị kéo xuống, là Tống Hoài rất đỉnh đấy. 693, Thanh Hoa Bắc Đại có nhiều."
......
Phan Đóa thính tai nghe thấy hai câu, cong môi sát qua an ủi: "Cậu thi được 675 đã rất lợi hại."
Sở Ly cười nhạt "ừm" một tiếng, từ chối cho ý kiến.
Hồi thi tháng cô bị ốm trở đi trở lại, trạng thái không tốt nên điểm số cũng nằm trong dự đoán của cô.
Chỉ là cô không ngờ, Tống Hoài lợi hại như vậy.
"Lát nữa lớp trưởng dán bảng thành tích này lên cột thông báo – à đúng rồi."
Vương Thế Kiều đẩy mắt kính: "Còn có một tin tốt."
Mọi người cảnh giác.
Ban nãy bị bà ấy tàn nhẫn nhục nhã một trận, căn bản không tin thật sự có chuyện tốt gì.
Vương Thế Kiều nhìn thấy phản ứng của các học sinh thì hừ một tiếng: "Không muốn nghe?"
Mọi người không tình nguyện kéo dài âm: "Muốn – nghe –"
"Do thời tiết nên nhà trường dời đại hội thể thao lên sớm đến thứ năm tuần sau."
"........"
"Hy vọng mọi người hăng hái đăng ký, làm vẻ vang cho lớp."
Vừa nói xong bên dưới nổ tung. Các học sinh phấn khích nhảy nhót, thậm chí có cậu bạn huýt sáo.
Đừng nói là đại hội thể dục thể thao, chỉ cần không liên quan đến học tập thì hoạt động gì cũng khiến người ta phấn khởi.
"Im lặng một chút."
Vương Thế Kiều vỗ bàn, nhìn về chỗ ngồi cuối lớp, "Tào Lũy, tan học đến văn phòng tôi lấy danh sách đăng ký."
Tào Lũy là ủy viên Thể dục lớp 6.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!