Mãi đến chín giờ tối Văn Dữ Trạch mới về nhà.
Cậu đeo cặp sách, hai tay nhét trong túi quần, thong thả bước đi. Cánh cửa sắt "cọt kẹt" một tiếng đẩy ra, ánh trăng rải một lớp bạc phủ kín cả sân.
Vừa nâng mí mắt cậu đã nhìn thấy một người ngồi trên ghế đá.
Tóc dài xoã vai, mặc một bộ màu trắng.
Đệt.
Văn Dữ Trạch giật mình một giây, nhận ra người trước mắt bèn nhướng mày, giọng điệu mất kiên nhẫn: "Làm cái gì vậy, ở đây đóng vai nữ quỷ à?"
Ánh trăng lặng yên rọi vào đôi mắt màu trà.
Sở Ly không buộc tóc đuôi ngựa, mái tóc đen mềm mại dính lên cần cổ trắng nõn, váy cotton dài màu trắng đến mắt cá chân.
Cô nhảy xuống khỏi ghế đá, đi đến trước mặt cậu: "Sao giờ cậu mới về?"
Văn Dữ Trạch sững sờ, như là nghe thấy truyện cười hoang đường: "Không phải... cậu là ai? Quản tôi về lúc nào à."
Sở Ly nhận ra mình nói lời sai bèn cắn môi.
Cô không muốn quản cậu. Chỉ là sân nhiều muỗi quá, cô đợi hai tiếng dùng hết nửa chai nước hoa rồi.
"Tôi không có ý đó." Sở Ly giải thích, ngón cái bấu ngón trỏ.
Cô muốn giải quyết vấn đề, không muốn cãi nhau với cậu thêm nữa.
Văn Dữ Trạch không để ý đến cô mà vòng qua đi vào trong nhà, mang theo gió lạnh.
"Ban nãy tôi đang đợi cậu." Sở Ly nói đằng sau.
Văn Dữ Trạch khoanh tay đi vào trong nhà, chỉ "ồ" một tiếng, không quay đầu lại: "Mặt trời mọc phía tây rồi à."
"Chúng ta nói hai câu."
Cậu vừa đi vừa nghiêng đầu, dáng vẻ qua loa lấy lệ: "Có gì hay mà nói."
Sở Ly nghiến chặt răng, một tay nhấc làn váy đuổi theo cậu: "Tôi đã suy nghĩ kỹ, chúng ta học cùng một trường lại ở cùng một nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, không nhất thiết phải khiến mối quan hệ căng quá."
Suy nghĩ trong đầu cả buổi tối, thái độ khách sáo không thể khách sáo hơn. Đây là giới hạn của cô.
Văn Dữ Trạch giơ tay gãi gãi tay, nghe mà mất kiên nhẫn: "Không nhìn ra đấy, cậu còn rất dong dài."
Biết ngay chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy.
Sở Ly hít sâu một hơi, kiểm soát cảm xúc: "Tôi nghiêm túc."
"Ồ."
Văn Dữ Trạch lười biếng cất bước, tránh nặng tìm nhẹ, cố ý bới móc lời cô: "Cậu muốn là loại quan hệ nào?"
".........."
Cái người này nói chuyện sao lúc nào cũng là đức hạnh này vậy.
Văn Dữ Trạch nhướng mày, đạt được ý xấu bèn cong môi. Cậu kéo cặp sách xuống, đẩy cửa kính phòng khách—
"Rầm" một tiếng, khắp căn phòng đều là tiếng nói chuyện và tiếng mạt chược.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!