Mưa to ào ào suốt đêm.
Căn nhà bị mưa gột rửa, trong không khí đều mang mùi mốc ẩm ướt.
Buổi sáng lúc Sở Ly dậy, mũi nghẹt, cổ họng cũng hơi khô. Cô rời giường lấy khăn nóng bịt lại, uống hết một ly nước ấm vẫn không giảm bớt.
Chắc ban đêm bị lạnh, cảm rồi.
Sở Ly nhìn gương mặt tái nhợt trong gương, khẽ thở dài.
Cô lấy áo áo tay dài trong tủ quần áo rồi lấy áo khoác đồng phục bên ngoài mới đeo balo đến trạm xe bus.
Sáng sớm bầu trời âm u.
Nhờ cơn mưa to tối qua ban tặng, sân thể dục vẫn ẩm ướt nên giờ ra chơi không cần ra tập thể dục buổi sáng.
Phần lớn học sinh đều làm tổ trong phòng học. Ngủ có, nói chuyện phiếm có, cũng có người lấy bài tú
-lơ
-khơ ra đánh, ầm ĩ như cái chợ.
Sở Ly bị làm ồn không thể tịnh tâm được, đầu có hơi choáng nên cô đóng sách vở lại, nằm sấp lên bàn nghỉ ngơi.
Nằm chưa đến nửa phút, đột nhiên có đồ gì đụng mạnh vào bàn.
Sở Ly giật mình, ngẩng đầu lên xem –
Bàn học bị đụng nghiêng khiến cho sách giáo khoa để trên bàn rớt xuống đất.
Tầm mắt nhìn phía trước, một bóng lưng cô gái nghênh ngang đi qua. Mà Diệp Minh Thiến ngồi chếch phía trước, đá chân. Trong giây phút Sở Ly nhìn qua, Diệp Minh Thiến từ từ cúi đầu, dường như không có chuyện gì mà gảy móng tay mình.
Sở Ly không quen chồng sách giáo khoa lên trên bàn, thậm chí cũng không để góc bàn. Giống như cái đụng ban nãy, sách giáo khoa không thể nào rơi xuống đất.
Ý là, sách của cô bị người ta cố ý ném xuống.
"Nhặt lên." Sở Ly kêu với bóng lưng kia một tiếng.
Giọng không nhỏ, mọi người xung quanh đều nghe thấy. Lưu Mộng đứng yên quay đầu lại, chỉ chỉ mũi mình.
"Tao?" Cô ta hừ cười một tiếng, "Dựa vào cái gì?"
"Cậu quăng đương nhiên cậu nhặt."
Cổ họng Sở Ly không thoải mái, nói chuyện là giọng mũi nghèn nghẹt.
Vẻ mặt Lưu Mộng khinh thường, lớn tiếng gào: "Lối đi nhiều người như thế, con mắt nào mày nhìn thấy là tao quăng?"
"Lối đi nhiều người như vậy, sao chỉ có mình cậu quay đầu lại?" Sở Ly hỏi lại, "Tự ám chỉ mình à?"
Ban nãy cô không gọi tên, Lưu Mộng không đánh đã khai quay đầu lại.
Nếu thật sự không cẩn thận đụng vào, không nên có phản ứng như vậy.
Lưu Mộng ngơ ra mấy giây, nhận ra rồi phát cáu.
Cô ta xoay người đi tới, cau mày, hổn hển nói: "Vãi, bà đây đã nói không ném."
Ồn ào ra tiếng khiến khá nhiều học sinh nhìn qua, phần lớn đều mang tâm trạng hóng chuyện không liên quan đến mình:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!