Sau khi tan học, học sinh chen chúc rời khỏi lớp.
Ánh hoàng hôn buông xuống màu da cam, tòa nhà dạy học dần dần trở lại yên tĩnh.
Sở Ly ăn qua loa chút gì đó ở căn tin rồi quay về phòng học. Cầm bút ngồi ngay ngắn, mái tóc vén ra sau tai, tĩnh tâm làm bài thi.
Cô đã tra trên mạng.
Mặc dù thực lực của bản thân khá bình thường nhưng mà muốn nâng cao thành tích chạy cự li dài cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.
Điều cô cần làm là rút ngắn thời gian.
Ngoài chuẩn bị thi đấu, còn phải đảm bảo mỗi ngày đều có thời gian tập thể dục và tập luyện hít thở.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Trong phòng học chỉ có lác đác mấy học sinh ở nội trú, có người làm bài, có người xem tiểu thuyết còn có người đeo tai nghe xem phim.
Sở Ly làm xong đề còn chưa đến tám giờ tối. Cô cất đồ xong, đeo balo rời khỏi lớp.
Bên ngoài trời hoàn toàn tối, ngọn đèn đường rải rác trong khuôn viên trường tỏa ánh sáng mờ tối.
Sân thể dục bị màn đêm bao phủ, có mấy cậu học sinh đá banh dưới ánh sáng mỏng manh.
Gió đêm phả vào mặt hơi lạnh. Sở Ly kéo dây đeo balo, đứng bên sân thể dục.
Ngay giây phút này, cô có hơi đau đầu.
Một ngàn năm trăm mét, gần như tương đương hai lần tám trăm mét, phải chạy gần bốn vòng..........
Cô nhìn sân thể dục mênh mông, hít sâu một hơi.
Lời đã nói ra rồi, cũng chỉ có thể kiên trì đến cùng.Cùng lúc đó ở sân bóng rổ bên sân thể dục.
Mấy cậu con trai lớp 7 hiếm khi không ra ngoài chơi mà chơi bóng rổ với nhóm bốn người.
Cầu thủ chạy trên sân, tiếng thở hổn hển xen lẫn tiếng hò hét.
Tiêu Kỳ Sơn di chuyển, dang rộng cánh tay to bị Văn Dữ Trạch lưu loát chuyển bóng lắc qua. Sau đó nhấc chân, nhảy lên, "ba" một tiếng bóng rổ vào khung.
Tiếng reo hò vang lên, nhóm thiếu niên lau mồ hôi như mưa, tùy ý không bị gò bó.
Mười phút sau trận đấu kết thúc.
Tiêu Kỳ Sơn chơi đến mức mất tính cách, chống đầu gối thở hổn hển như chó: "Đệt, ông đây không bao giờ chơi bóng rổ với mấy cậu nữa."
Hạ Đào: "Có ăn thì đừng tìm cớ."
"Lần sau chúng ta đổi, cậu đi phòng cậu ấy thử xem."
Hạ Đào nhướng mày, vô cùng tự mình biết mình: "Tôi gầy quá, phòng không được."
Tiêu Kỳ Sơn liếc cậu ấy một cái, lại không phục nhìn người đang ngửa đầu uống nước bên cạnh.
"Tôi nói cái thể lực này của cậu là người sao? Ông đây một thằng con trai lực lưỡng bảy chục ký suýt chút nữa bị cậu cho đi đầu thai nhẹ nhàng một chút sẽ chết hả!"
Yết hầu Văn Dữ Trạch di chuyển, một hơi uống hơn phân nửa chai: "Một đám đàn ông con trai các cậu, tôi dựa vào cái gì mà nhẹ nhàng với cậu?"
"Aiyo, vậy cậu muốn nhẹ nhàng với ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!