Nhà Hạ Đào nằm trong khu dân cư cũ, ba phòng bình thường, phòng khách xem như rộng rãi.
Lúc bọn họ tới đã đông đủ.
Nồi lầu trên bếp điện toả ra mùi thơm vừa tê vừa cay, bên cạnh để một thùng bia đầy dưới đất.
Hạ Đào nhiệt tình tiếp đón: "Khách quý khách quý đến, mau ngồi mau ngồi."
Mọi người đều dịch ghế, bên cạnh Trác Dĩnh trống hai chỗ. Sở Ly theo Văn Dữ Trạch từ từ chuyển vào trong, ngồi kế bên.
Văn Dữ Trạch cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, bên trong là áo hoodie mỏng màu xám.
Cậu hỏi Hạ Đào: "Nay càn rỡ vậy, ba mẹ cậu đâu?"
"Một họ hàng xa kết hôn, bọn họ về quê uống rượu mừng rồi."
Tiêu Kỳ Sơn nói: "Cái đó hoá ra tốt, đúng lúc thi giữa kỳ xong ngày mai lại không đi học, tối nay nhất định không say không về."
Đối với nhóm học sinh không tệ này mà nói, thi giữa kỳ căn bản không đáng nhắc tới.
Chỉ nhân lúc thi cuối kỳ kết thúc lại là cuối tuần, có thể không chút kiêng dè thoải mái tìm niềm vui.
"Đừng vội." Hạ Đào đứng lên, nhấc tay về phía Sở Ly, "Bạn này không cần tôi giới thiệu đâu nhỉ, tất cả mọi người đều từng thấy rồi, nữ thần đầu tiên ở Nhị Trung huyện Ninh, bạn –"
"—bạn của Trạch gia Văn Dữ Trạch, bạn Sở Ly."
Cậu ấy cố ý kéo dài âm dừng một lúc, mọi người nhìn qua, ánh mắt mờ ám lại sâu xa.
Sở Ly nghe ra ý trong lời nói đó, biết bọn họ đùa cũng không rụt rè.
Cô cong môi cười một cái: "Chào mọi người."
Khí chất nữ thần, tầm nhìn quả nhiên không bình thường.
Có người "ồ aiyo aiyo" ồn ào, Văn Dữ Trạch cười xuỳ một tiếng, lười tán gẫu với bọn họ.
Tiêu Kỳ Sơn đưa chai nước chanh, "Nào, đặc biệt chuẩn bị cho người đẹp."
Sở Ly nhận lấy: "Cảm ơn."
"Này này, đông đủ rồi." Hạ Đào gào to, "Bia đủ rồi nha."
Mọi người cùng cụng ly, Sở Ly cầm ly nước chanh cũng cụng với bọn họ.
Hoàn cảnh chỗ này không tốt lắm, ngập tràn mùi lẩu, bảy tám người cùng ngồi một chỗ, vô cùng náo nhiệt vừa ăn vừa nói chuyện.
Sở Ly rất hiếm khi trải nghiệm như này, không hay biết gì đã bị kéo vào, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ.
Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn cô một cái, thấp giọng: "Có cay không?"
"Một chút."
"Rót cậu nước lọc để nhúng qua nhé?"
Sở Ly khẽ lắc đầu: "Không sao, như này cũng được."
Vị lẩu khá ngon, dùng dầu mè để loại bỏ lớp cay nên vị cay đã bớt đi rất nhiều, nằm trong phạm vi cô có thể chấp nhận được.
Trác Dĩnh ở bên cạnh đợi hai người nói xong bèn nâng ly bia cụng với Sở Ly: "Nghe danh đã lâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!