Trên cơ bản đã xác định chuyện Sở Ly đại diện cho lớp 11/6 tham gia hội diễn Nguyên đán.
Ngoại trừ nhóm Diệp Minh Thiến bỏ phiếu trắng ra, toàn bộ lớp gần như là thông qua.
Độc tấu violin nghe hơi nhàm chán, nhưng mà ở Nhị Trung huyện Ninh xa xôi lạc hậu này lại là chuyện mới mẻ.
Huống hồ người diễn tấu là Sở Ly.
Diện mạo khí chất kia, đừng nói là con trai, cho dù là con gái nghe xong cũng muốn nhìn một cái.
Buổi chiều tan học, học sinh chen chúc rời khỏi phòng học.
Sở Ly ăn cơm tối xong rồi đeo balo một mình đến phòng âm nhạc.
Tống Hoài nói được làm được, mượn giúp cô cây đàn violin, còn có chìa khoá dự bị của phòng âm nhạc.
Từ thứ hai đến thứ năm hàng tuần, tan học cô có thể qua luyện đàn, không giới hạn thời gian.
Phòng học âm nhạc ở giữa toà ký túc xá và sân thể dục.
Căn phòng gạch đỏ nho nhỏ, bức tường bên ngoài phủ đầy dây thường xuân.
Sở Ly mở cửa đi vào, phòng học chỉ để cây đàn piano, trống rỗng, sàn nhà bằng gỗ rất có cảm giác thời gian.
Cô để balo xuống, lấy chìa khoá mở tủ cẩn thận lấy hộp đàn ra.
Giây phút ngón tay chạm vào thân đàn gỗ, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc đã lâu.
Đã lâu rồi cô không luyện đàn.
Trong nhà trái lại có mấy cây đàn violin.
Nhưng sau khi mẹ mất, cô và Sở Kính Hoa không phải chiến tranh lạnh thì cũng là cãi nhau, mối quan hệ giữa hai bố con như miếng băng mỏng.
Thời gian ở nhà phần lớn đều áp lực, đàn để ở đó cũng không có tâm trạng đụng vào nữa.
Sở Ly rũ mắt, chầm chậm thở dài một hơi, tay trái nhẹ nhàng cầm cổ đàn, ngón tay chống lên mặt sau cổ đàn, trí nhớ cơ thể bị đánh thức.
Những bản nhạc trước kia đã từng luyện đều không quên.
Ngón tay cô cong lại cầm cung đàn, chậm rãi nhắm mắt lại.
Ngón tay nhảy múa linh hoạt trên cung đàn.Mấy cậu con trai lớp 7 chơi bóng rổ xong, kề vai sát cánh đi về phía cổng trường.
"Đào, đi tiệm net không?"
"Đi chứ, Trạch đi chung nhá."
Văn Dữ Trạch vừa mới vận động xong, áo khoác để mở, trán lấm tấm mồ hôi, "Không đi, tài khoản bị kiểm tra rồi."
Tiêu Kỳ Sơn: "Bị kiểm tra? Đừng bảo cậu hack nhé?"
"Dùng được?" Văn Dữ Trạch vặn mở nước suối, ngửa đầu uống một ngụm lớn, "Kỹ năng của ông đây chính là hack."
Hạ Đào: "Cậu mẹ nó trình độ solo đội 4 người nhẹ nhàng 20 kill, quả thật dễ bị kiểm tra."
Tiêu Kỳ Sơn chậc chậc thở dài hai tiếng: "Vậy vậy... chơi PS?"
"Tuỳ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!