Tiếng gió gào thét.
Văn Dữ Trạch đứng bên bờ biển, tầm mắt rũ xuống, mái tóc đen lộn xộn tung bay.
Giọng cậu tựa như bị gió thổi tan.
Đầu óc Sở Ly trống rỗng trong phút chốc, chỉ nhìn thấy khẩu hình phát ra mấy chữ --
Làm bạn gái tôi nhé.
Sở Ly kinh ngạc nhìn cậu, lông mi nhanh chóng rung lên.
Bắt đầu từ cấp 2, cô đã nhận được rất nhiều lời tỏ tình của con trai.
Dịu dàng có, mạnh mẽ có, hèn mọn cũng có.
Mà Văn Dữ Trạch không giống bọn họ.
Thiếu niên kiêu ngạo tuỳ ý, thẳng thắn mà kiên định.
Đồng tử cậu vừa đen lại sâu, lúc nhìn bạn chăm chú dường như có thể cuốn bạn vào trong biển sâu của cậu.
Thu hút mà nguy hiểm.
Rơi vào rồi lại không trốn thoát được.
Suy nghĩ bay tới không trung, lý trí kéo cô về đất liền.
"Cậu vẫn là học sinh." Sở Ly mím môi, dời tầm mắt, "Cả ngày nghĩ cái gì không."
Tuyết đã rơi rất nhỏ nhưng gió lại rất lớn.
Văn Dữ Trạch biết Sở Ly không dễ đồng ý, chưa nói tới thất vọng nhiều.
Bình thường cô kiêu ngạo xa cách lạnh lùng, xấu hổ lên là mặt đỏ bừng, mắt chớp không ngừng.
Cậu giơ tay kéo mũ áo khoác đội lên đầu cô, giọng điệu thờ ơ: "Nghĩ theo đuổi cậu thế nào."
Tầm mắt Sở Ly bị cản một nửa, cô vén mũ lên, gương mặt trắng sáng xinh đẹp như búp bê.
"Vậy... thế nào cũng phải đợi thi đại học xong." Cô ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, nghiêm túc nhìn cậu, "Lúc cùng vào đại học."
Đúng rồi.
Cô muốn cùng vào đại học với cậu.
Cho dù không thể vào cùng một trường, cũng có thể cùng một thành phố, hoặc cùng một tỉnh.
Văn Dữ Trạch nhất định có thể hiểu ý của cô.
Nếu nhất định phải cụ thể hoá đoạn tình cảm này, bọn họ không chỉ dừng lại một sớm một chiều.
Bọn họ nên là cùng nhau đi ngắm núi rừng đất trời xa hơn.
"Thi đại học xong?" Văn Dữ Trạch cười một tiếng, ngón trỏ nâng cằm cô: "Còn mẹ nó hơn một năm nữa, cậu muốn tôi nghẹn chết mất."
".........."
Bọn họ ở cùng một mái hiên, đi học cùng một trường, sớm chiều gặp nhau, mỗi ngày đều cùng một chỗ sao lại nghẹn chết cậu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!