Chương 27: (Vô Đề)

Hai người đi ra ngoài được một đoạn, không vào trong dòng người chen chúc.

Sở Ly không nhìn thấy người nữa bèn đẩy Văn Dữ Trạch, "Cậu làm gì thế?"

Cô bị Văn Dữ Trạch ôm suốt dọc đường, đầu cũng nóng lên.

"Làm cái gì là cái gì?" Văn Dữ Trạch cũng dừng lại, nhét tay vào túi quần, "Ban nãy vì bảo vệ cậu."

Gương mặt Sở Ly ửng hồng, đồng tử nhạt màu trong suốt, sạch sẽ: "Bảo vệ tôi cái gì, đây là trước cổng trường, tôi không tin bọn họ dám xằng bậy."

"Không có đầu óc." Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn cô một cái rồi bước đi.

"............"

Sở Ly hít sâu một hơi.

Cái người học hành tệ hại này sao dám nói cô không có đầu óc.

"Cậu nói ai không có đầu óc." Cô theo sau.

Cậu nghiêng đầu: "Cậu tưởng tôi chỉ tìm cái cớ dẫn cậu đi?"

Sở Ly hơi hất cằm, ánh mắt nói: Nếu không thì sao?

Văn Dữ Trạch liếc cô, xuỳ một tiếng.

Cô chỉ lo nhìn trước mắt, nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.

Diệp Huy là cặn bã gì?

Hư hỏng, thối nát, còn háo sắc.

Lúc vừa mới học trường nghề đã làm con gái nhà người ta to bụng, học hành dốt nát, tính cách nham hiểm. Chuyện gì dơ bẩn cũng có phần anh ta, thậm chí còn ngồi tù hai năm.

Nếu như Diệp Huy quấn lấy cô, có thể ăn cô đến mảnh vụn cũng không còn.

"Cậu cảm thấy Diệp Huy chỉ tới lần này?" Văn Dữ Trạch cao giọng, "Nếu hôm nay không làm như vậy thứ hai hắn ta sẽ đến trước cổng trường chặn cậu, có tin không?"

Cậu mím chặt môi, nghiêm túc nhìn Sở Ly.

Cho dù Diệp Huy biết tỏng bọn họ không có gì, ít nhất thái độ của cậu cũng đặt ở đây.

Chuyện của Sở Ly cậu đã quan tâm rồi, ai dám đụng vào cô cậu g**t ch*t người đó.

Cục diện này, người thức thời đều nhìn đã hiểu, Diệp Huy cũng hiểu.

Mà cô thì lại cứ vẻ mặt đơn thuần, tự cho là đúng, kết quả chẳng hiểu cái gì.

Ánh nắng bị mây đen nuốt chửng.

Gió thổi qua, không khí có hơi lạnh.

Sở Ly khoác áo khoác bên ngoài đồng phục nên không lạnh một chút nào.

Mà Văn Dữ Trạch chỉ mặc áo T

-shirt ngắn tay, cánh tay lộ ra ngoài không khí. Nguyên con đường cũng tìm không thấy người thứ hai, nhìn thôi cũng ngại lạnh.

"Cậu mặc áo khoác vào đi." Sở Ly cúi đầu kéo khoá kéo, Văn Dữ Trạch kéo tay cô ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!