Đàn violin tinh xảo, đường nét tuyệt đẹp lưu loát, vân gỗ sam sáng bóng dưới ánh sáng.
Sở Ly hơi sửng sốt rồi duỗi ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chạm vào thân đàn.
Trái tim đập trật một nhịp, giống như có loại cộng hưởng nào đó khiến người ta mê mẩn.
Sở Ly mím môi, nuốt khan một cái, "Cái đàn này rất đắt."
Cô đã dùng đàn violin cao cấp vô số lần, nếu phải nói thì cây đàn này so ra kém hơn những cây trước.
Nhưng nhãn hiệu này cô từng nghe nói, cũng là đàn violin làm thủ công nhập khẩu, giá cả cũng gần phải năm chữ số.
"Đồ của cậu không phải đều rất đắt sao?" Giọng Văn Dữ Trạch lạnh nhạt, giọng điệu không sao cả.
Sở Ly nâng mí mắt: "Cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế?"
Cậu chẳng qua là học sinh, cho dù gia cảnh nhà họ Văn trước kia giàu có nhưng xảy ra biến cố đột ngột, tình hình đã không thể bằng năm đó được nữa.
Văn Dữ Trạch cười một tiếng, ngồi trở lại sofa, chân dài mở rộng tự nhiên, "Một không cắp hai không cướp, đều là tiền của bản thân tôi."
Lúc Tạ Mẫn Giai đi đã để lại bất động sản và một khoản tiền cho cậu.
Tiền không ít, trả hết nợ giúp Trần Tiểu Thấm còn mười mấy vạn.
Nhưng cậu không muốn dùng tiền của Tạ Mẫn Giai mua đồ cho Sở Ly.
Tiền thưởng thi đấu trước kia mở tiệm giúp Trần Tiểu Thấm, bình thường ăn cơm uống rượu với anh em cũng tiêu. Số tiền còn lại cũng đủ mua cây đàn này, nhiều hơn nữa cũng không có.
Sở Ly cẩn thận cầm nắp đàn lên, xoay người dựa vào bàn: "Đồ đắt như thế, sao tôi không biết xấu hổ mà lấy chứ."
Văn Dữ Trạch lấy điếu thuốc rồi ngậm ở miệng.
Gương mặt đều là sự kiêu ngạo hết sức lông bông chỉ có ở tuổi này: "Sao lại ngại, cậu thích hợp dùng loại đắt như này."
"........"
Cậu cúi đầu châm lửa, hai má hơi lõm vào hút một hơi.
"Không phải nói không có cơ hội sao? Sau này không cần đặc biệt đến phòng âm nhạc, ở nhà là có thể luyện đàn được rồi."
Trái tim lúc này biến thành cái lọ, chứa đầy mật.
Sở Ly cắn môi, giọng nói nhẹ nhàng: "Cũng không biết nên cảm ơn cậu thế nào."
Khăn quàng cổ trên cổ cô là Văn Dữ Trạch tặng, cây đàn violin đắt tiền như này cũng là cậu tặng.
Cô chưa từng tặng cái gì, ngay cả một bữa cơm cũng chưa mời cậu ăn được.
Cậu thẳng thắn phóng khoáng, vì cô dũng cảm quên mình nhưng cô lại khiến cậu bị thương đầy mình.
Sở Ly cúi đầu, lồng ngực tuôn trào sự thương cảm khó nói thành lời.
"Ngoại trừ mẹ tôi, trên đời này không có ai đối xử tối với tôi như này." Cô cảm thấy bản thân giống như rối gỗ lên dây cót, bên ngoài ngập tràn tích cực nhưng bên trong trống rỗng.
Cuộc sống của cô cô đơn, áp lực, lẻ loi một mình.
Ở nơi thị trấn xa xôi tuyết bay ngập trời này được sự ấm áp nồng nhiệt của thiếu niên chiếu sáng...........
Văn Dữ Trạch nghe xong lời này có hơi muốn cười. Cậu không muốn so sánh ai tốt hơn với người lớn của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!