Chương 31: (Vô Đề)

Sở Ly tỉnh dậy trong ánh nắng tươi đẹp.

Chuẩn bị chạy cự li dài và thi đấu trong một khoảng thời gian liên tục, cơ thể bị tiêu hao quá lớn. Cô ngủ giấc này chừng mười tiếng, cảm giác mệt mỏi tan đi không ít.

Sở Ly mặc áo len, đi dép lê đến bên cửa sổ.

Phần lớn lá cây long não ở tầng dưới đã rụng hết, xuyên qua bóng cây loang lổ có thể thấy người đi đường qua lại cùng với tiếng người bán hàng gào to.

Ánh mặt trời sáng tỏ, sương cuối thu ở thành phố nhỏ dày dặc, đâu đâu cũng tràn ngập mùi khói lửa.

Mở cửa sổ một lát, không khí lạnh tràn vào.

Sở Ly mặc thêm áo khoác mỏng, rửa mặt xong bắt đầu thu dọn đồ.

Thực ra đồ cô không tính là nhiều, chỉ có quần áo với giày là nhiều.

Cô phân loại, thu dọn từng cái một rồi nâng cổ tay nhìn đồng hồ.

Đã mười một giờ.

Bình thường Văn Dữ Trạch toàn ngủ đến trưa. Hôm qua uống bia, lúc này chắc vẫn còn chưa dậy.

Lại suy nghĩ.

Không phải cậu ấy bảo mình thu dọn sớm một chút sao?

Sở Ly cong môi, ấn Wechat mở khung nói chuyện.

[Sở Ly: Tôi thu dọn xong rồi.]

Cô ngồi mép giường, lướt khoảnh khắc một lúc rồi lại thoát ra.

Khung ảnh đại diện màu đen im lặng, không trả lời.

Sở Ly ngả ra sau nằm lên giường, mái tóc đen xoã lên drap giường, ôm điện thoại gõ chữ.

[Sở Ly: Cậu dậy chưa?]

[Sở Ly: Vậy tôi xuống lầu trước -- ]

Còn chưa gửi đi, cửa đã bị vặn đẩy ra.

Sở Ly vẫn đang nằm.

Văn Dữ Trạch trong tầm mắt xoay chín mươi độ, nhìn rất cao, áo trắng quần xám, mặt không biểu cảm đứng trước cửa.

Cô bỗng chốc ngồi dậy, vuốt tóc, "Sao cậu không gõ cửa?"

Văn Dữ Trạch nghiêng đầu, mắt hai mí ép ra một nếp gấp, dáng vẻ hoàn toàn chưa tỉnh ngủ, "Không phải cậu bảo tôi xuống à."

"Tôi không có."

"Vậu cậu gửi Wechat làm gì? Định tự chuyển?"

Giọng cậu rất nhạt, "Cũng được, tôi lên ngủ tiếp."

Nói xong xoay người định đi.

Sở Ly sải bước vọt đến cửa, kéo lấy tay áo cậu, "Tới cũng tới rồi, chuyển giúp tôi một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!