Trong phòng vệ sinh ánh sáng sáng trưng.
Sở Ly đứng trước bồn nước, vốc nước rửa mặt. Bọt nước trượt xuống từng hạt trên gương mặt mịn màng.
Cô rút khăn giấy lau khô, chầm chậm đi về phía phòng bao.
Vách tường KTV được dán giấy dán tường màu vàng, gạch lát sàn cũng màu vàng. Hành lang phát một bài hát Hàn Quốc bản remix th* t*c vô cùng khiến người ta đau đầu.
Sở Ly nhắm mắt, ấn ấn mi tâm.
Cô chịu đi đến chỗ kiểu này, là vì Văn Dữ Trạch.
Sở Ly biết cậu đang giận cái gì. Chẳng qua bởi vì cô từ chối cậu lại chạy đi ăn cơm với người khác, còn lại chạm mặt nhau.
Chuyện này trách cô.
Cũng không trách cô được.
Nhưng mà chuyện này không dễ giải thích, giải thích không được rõ ràng.
Cho nên Sở Ly cho cậu mặt mũi, thuận theo ý cậu cùng qua đây. Hy vọng Văn Dữ Trạch có thể nhận ra được tấm lòng của cô, đừng giận nữa........
Lúc Sở Ly đi vào phòng, bên trong đã náo nhiệt.
Phòng bao rất lớn, trái cây và đồ ăn vặt đã được bày sẵn trên bàn, còn có mấy món quà sinh nhật được quán nhiệt tình tặng – mấy cây pháo hoa ống.
Một đám người đều đã uống hăng hái ở quán thịt nướng.
Vào phòng bao người chọn bài hát thì chọn bài hát, người ăn trái cây thì ăn trái cây, tất cả đều thoải mái.
Tào Lũy kéo Tống Hoài đang nói cái gì đó, Trác Dĩnh ngồi bên cạnh bọn họ lắc lư chống đầu.
Mà Văn Dữ Trạch chân dài mở rộng, dựa vào lưng ghế sofa, lười biếng lại uể oải.
Chỗ trống bên cạnh chừa ra, ai cũng hiểu nên không ai đến ngồi đó.
Từ lúc chạm mặt ở quán thịt nướng, thái độ của cậu vẫn luôn rất lạnh nhạt thờ ơ.
Không cho phép cô đi, lại không để ý đến người ta.
Lần đầu tiên Sở Ly đến chỗ này, thật sự không có chuyện gì có thể làm.
Cô gỡ balo xuống để sang bên, ngồi xuống bên cạnh Văn Dữ Trạch.
Thiếu niên cởi áo khoác, bên trong là chiếc áo sơmi trắng mỏng.
Ánh sáng mờ tối phủ xuống người cậu tạo ra bóng mờ.
Sống mũi cao thẳng, quai hàm kéo căng sắc bén. Rõ ràng biết cô qua ngồi nhưng vẫn không nâng mí mắt lên.
Sở Ly mím môi, tìm lời dạo đầu: "Cậu không chọn bài hát sao?"
Văn Dữ Trạch không trả lời, lấy gói thuốc rút điếu thuốc lá ra vê trên ngón tay.
Sau đó cúi đầu, châm thuốc, ống tay áo bên trái co lại một đoạn lộ vết thương dài màu đỏ trên mu bàn tay.
Ánh sáng tuy tối nhưng Sở Ly vẫn nhìn thấy.
Cô hít sâu một hơi, tầm mắt bị thu hút, "Chỗ này bị sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!