Không ngủ nướng được nữa nên Sở Ly dứt khoát dậy giặt quần áo đã chất đống một tuần.
Cô thay quần áo khá thường xuyên nhưng thật ra không có mùi gì cả.
Nhưng vấn đề không phải mỗi chuyện này.
Trước kia ở nhà có dì giúp việc giặt, không cần quan tâm cái gì. Nhưng đến đây, cho dù cô có để thêm một năm nữa cuối cùng cũng phải tự giặt.
Phòng vệ sinh ở góc trái hành lang, rất rộng rãi, khu vực khô ướt riêng biệt, bên trong còn có máy giặt hoàn toàn tự động.
Sở Ly mặc đồ ngủ mà xanh da trời nhạt, mái tóc vén ra sau, khom lưng bỏ từng cái quần cái áo dơ vào trong.
Bỏ đến cuối cùng là chiếc váy mặc hôm đó.
Vải cotton dúm dó, vết bùn bên trên đã đọng cứng lại, không biết giặt có sạch được không.
Cô nhìn chằm chằm vết bẩn đó, nghĩ đến cái người trên lầu kia.
Văn Dữ Trạch kiêu ngạo dã man, không nói lý. Ngoài cái tính tệ ra còn sáng nắng chiều mưa, giống như cơn mưa xối xả nói đến là đến vào ngày hè.
Nhìn dáng vẻ của người này, không biết đang có ý đồ xấu gì trong lòng.
Sở Ly hừ một tiếng, nhấc gói bột giặt đổ vào.
Nhưng mà nói lại, tại sao Văn Dữ Trạch lại ở nhà Văn Lâm?
Ba mẹ cậu ta đâu?
Còn có cái nhà này.
Cũ kỹ đổ nát, quên dọn dẹp, đồ linh tinh bừa bộn khắp nơi. Nhưng bố cục rộng rãi thoáng mát, sàn nhà và đồ dùng gia đình đều là gỗ thật, gạch cũng được dùng loại cao cấp.
Nếu là thuê để mở quán mạt chược thì xa xỉ quá.
Sở Ly nghĩ đến xuất thần nên đổ non nửa gói.
Cô nhíu mày muốn lấy bột giặt ra một chút. Nhưng mà nhìn đống quần áo bẩn, có lẽ gần nửa gói...
Cũng không nhiều lắm?
Đại tiểu thư thiếu kinh nghiệm sống, do dự nửa ngày bèn ấn nút bắt đầu trong sự mơ hồ.
Cô về phòng ngủ làm nửa bộ đề thi môn Toán, lúc tính toán thời gian lại đến phòng vệ sinh chuẩn bị lấy quần áo sạch thì trợn tròn mắt –
Trong không khí tràn ngập mùi bột giặt nồng nặc, màn hình LCD của máy giặt báo mã lỗi.
Mở nắp máy giặt ra, quần áo ngâm mình trong nước, bên trên là một lớp bọt..........
Sở Ly đứng sững người, móng tay ấn vào ngón trỏ, biết mình gặp rắc rối. Nhưng cuống cuồng cũng vô ích, phải nghĩ cách giải quyết.
Cô đi dép lê, "dong dong dong" chạy xuống lầu.
Giờ này người chơi bài còn chưa tới, Văn Lâm đang xếp đũa trên bàn ăn, chuẩn bị ăn cơm.
Sở Ly vân vê quần trong lòng bàn tay, cắn môi: "Máy giặt hư rồi ạ, phải đi đâu tìm người tới sửa hả dì?"
"Hả?" Văn Lâm hơi cong eo, quay đầu lại, "Mới mua nửa năm đã hư rồi hả?"
Sở Ly chột dạ chớp mắt, mấy chữ "Cháu trả tiền sửa" chưa nói ra –
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!