Thời gian nghỉ trưa, cổng trường rất náo nhiệt.
Học sinh tụm ba tụm năm thành nhóm, tiệm trà sữa và tiệm văn phòng phẩm kinh doanh rất tốt.
Tống Hoài cúi đầu đưa chồng bài thi vừa mới photo ban nãy xong, "Bọn tôi muốn đến nhà sách một chuyến, cậu đi không?"
Sở Ly nhận lấy, còn có hơi nóng tay. Cô ôm bài thi vào lòng, khéo léo từ chối: "Không đi đâu, tôi định về phòng nghỉ ngơi một lúc."
Tống Hoài không nói chuyện.
"Vậy được." Chu Gia Thụ vểnh môi nói, "Bọn tớ đi trước nhé."
Ba người chào tạm biệt xong, Sở Ly đến tiệm bên cạnh chọn ly sữa chua tự làm. Trả tiền xong xách cái túi một mình quay về trường.
Đầu thu, nhiệt độ không khí chưa giảm một chút nào.
Trên sân bóng rổ trong trường có một nhóm con trai đang chơi bóng, mồ hôi như mưa, hormone bùng nổ. Bên sân còn có mấy cô gái đứng đó, mặt trời chói chang, vẻ mặt vui vẻ xem.
"Đông" một tiếng, tiếng bóng rổ đập vào bảng rổ.
Văn Dữ Trạch chuyền bóng về lại cho Hạ Đào, người sau phản ứng chậm nửa nhịp không chụp kịp. Mắt thấy bóng rổ đập dưới đất nảy lên rồi lăn ra ngoài sân.
Cuối cùng dừng lại bên chân một cô gái đi ngang qua.
"Cậu ơi!"
Hạ Đào muốn tranh thủ lười bèn chống gối gọi, "Làm phiền ném bóng qua giúp tôi."
Nhóm con trai đều đợi bóng.
Văn Dữ Trạch vén vạt áo lau mồ hôi, tầm mắt nhìn qua.
Đám mây trôi trên bầu trời đúng lúc che khuất mặt trời.
Đồng phục cô gái sạch sẽ, đuôi ngựa mềm mại rũ sau đầu, trong lòng ôm chồng bài thi, tay trái xách sữa chua.
Ánh sáng lan toả quanh người, cô chớp nhẹ đôi mi đen nhánh, lạnh nhạt nhìn về bên này.
Một đám người nín thinh.
Văn Dữ Trạch chống eo, nghiêng đầu nhìn cô.
Hai người cách mười mét, không cảm xúc nhìn nhau...........
Qua hai giây cậu thấy Sở Ly khom lưng, duỗi tay nhặt trái bóng rổ đầy bụi đất, đi qua.
Mọi người nhìn không dời mắt.
Hạ Đào l**m môi, đứng thẳng: "Cảm ơn nhé."
"Phải là tôi cảm ơn cậu."
Sở Ly cười đưa bóng cho cậu ấy, nói từ tận đáy lòng, "Cảm ơn cậu hôm đó đã ra mặt giúp tôi."
Giọng cô hơi khàn, chứa ý cười nhạt.
Lông mi đen cong dài, ngũ quan xinh đẹp, gương mặt không có chút tì vết nào giống như đồ sứ trắng tinh đẹp đẽ.
"Không không không có gì." Hạ Đào gãi gãi mũi, lại rất ngại cúi đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!