Toàn trường hoan hô ầm ĩ.
Gió thổi qua cũng phải đi vòng quanh.
Các bạn nam huýt sáo, các bạn nữ kiễng chân chụp hình, ý vui còn chưa tan trên mặt.
"Văn Dữ Trạch đẹp trai ghê á, cổ họng tớ kêu khàn luôn rồi."
"Tớ quên mất cổ vũ cho lớp mình, chỉ lo nhìn cậu ấy, lát nữa thi tiếp sức còn có thể nhìn đã mắt tiếp!"
"Hèn gì cậu ấy không thích yêu đương, còn có nhiều bạn nữ người sau tiếp bước người trước như thế."
"............"
Có một số người, bẩm sinh đã được người ta hâm mộ.
Bọn họ chỉ hơi cố gắng đã có thể phóng đại ánh sáng vô tận.
Mà có người bình thường không nổi trội, dành cả cuộc đời cũng không thể kiếm được dù chỉ một xu.
Không hề nghi ngờ, Văn Dữ Trạch có được vốn như thế.
Hào quang của cậu nuốt chửng hết thảy sắc thái xung quanh, trở thành người được chú ý nhất toàn trường.
Sau khi hai trăm mét nam kết thúc, là thi tiếp sức 4x400.
Sở Ly đã đồng ý cổ vũ Tống Hoài nên cầm hai chai nước khoáng trong thùng giấy, đứng dậy đi đến sân thể dục.
Chỗ lớp bọn họ đứng khá tốt, tầm nhìn thoáng đãng, gần đến điểm cuối cùng.
Sở Ly đưa Phan Đoá chai nước: "Ba rưỡi rồi, còn chưa vào sân sao?"
Phan Đoá vặn nắp chai, uống một miếng: "Sắp rồi, Tống Hoài bọn họ đều qua lấy bảng số rồi."
4x400 là phần thi đặc sắc nhất trong ngày, cũng là trận đấu được quan tâm nhất.
Người đứng hai bên sân thể dục đã nhiều hơn ban nãy, nhóm ban cán sự hô vang khẩu hiệu.
Tiêu Kỳ Sơn vừa làm nóng người vừa ra hiệu Văn Dữ Trạch nhìn đối diện: "Nữ thần xuống kìa, lát nữa xem cậu biểu diễn đấy."
Văn Dữ Trạch ngẩng đầu nhìn thấy Sở Ly đứng gần dây điểm kết thúc, mái tóc đen xoã trên vai, ôm một chai nước trong lòng.
Cậu bạn mặc áo đồng phục xanh da trời đi qua, cô ngẩng đầu nói chuyện với cậu ta, còn nhẹ nhàng nắm tay lại, làm động tác cố lên với cậu ta.........
Lại là Tống Hoài.
Văn Dữ Trạch dời mắt, mất kiên nhẫn xoay cổ.
Ban đầu vốn không cảm thấy gì, bây giờ nhìn mọt sách kia kiểu gì cũng phiền.
Tống Hoài là học sinh xuất sắc lạnh lùng có tiếng của Nhị Trung, rất được yêu thích.
Huống hồ cậu ta chưa bao giờ tham gia hoạt động tập thể, hôm nay là lần đầu tiên tham gia thi tiếp sức nên rất nhiều bạn nữ đều trông mong.
"Màu trắng Văn Dữ Trạch, màu xanh da trời Tống Hoài, các cậu cổ vũ ai?"
"Đương nhiên là Văn Dữ Trạch lớp 7 rồi."
"Tớ thích kiểu Tống Hoài, hôm nay cậu ấy còn gỡ mắt kính ra, đẹp trai quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!