Chương 7: (Vô Đề)

Từ hôm đó trở đi, Sở Ly và Văn Dữ Trạch xem như căng hoàn toàn.

Bình thường tính cô rất trầm, rất ít khi tỏ ra tức giận. Nhưng hôm đó tức vô cùng, không quan tâm mà nói nhiều như vậy.

Quá trình không thoải mái, nhưng kết quả như cô muốn.

Mỗi ngày Sở Ly đi tuyến hai giờ, tự học tối xong bắt xe bus về nhà.

Thỉnh thoảng ngoài giờ ra chơi có thể thấy Văn Dữ Trạch nói chêm chọc cười với một đám con trai ra, thời gian còn lại đều ngầm như chưa từng gặp nhau lấy một lần...............

Thứ sáu là một ngày nắng, tiết thể dục buổi chiều trở nên có hơi khó khăn.

Làm nóng người đơn giản xong, giáo viên sắp xếp mọi người kiểm tra thể chất.

"Hai người một nhóm trước, gập bụng xong rồi đi đến hố cát đối diện nhảy xa."

Uỷ viên thể dục và mấy bạn nam đến phòng dụng cụ lấy đệm mềm, học sinh tập hợp đứng thảo luận phân nhóm.

Sở Ly chuyển đến chưa lâu nên không có bạn, người cô hơi quen cũng chỉ có Phan Đoá ngồi cùng bàn.

Mà Phan Đoá lại là thành viên trong nhóm của Diệp Minh Thiến, lúc này đang bị một bạn nữ lôi kéo nói chuyện.

Sân thể dục nhiều người, có bạn nam đang đuổi nhau ồn ào, khắp nơi đều là tiếng nói chuyện ầm ĩ.

Sở Ly buộc tóc đuôi ngựa, sắc mặt bình thường. Cô quét mắt nhìn xung quanh một vòng phát hiện, ngoài bản thân ra còn có một bạn nữ tóc ngắn cũng một mình.

Tóc ngắn mang tai, kính đen, ánh mắt hơi rụt rè, đứng nghiêm chỉnh bên kia.

"Sở Ly."

Phan Đoá cười chạy tới, tóc đuôi ngựa lệch đánh trên vai, "Qua đây cùng với bọn tớ nha, bọn tớ có bốn người, tớ giữ Lưu Mộng xong giữ cho cậu."

Tính Phan Đoá tốt, không có mưu tính gì, vui vẻ hay không đều viết hết lên mặt. Sở Ly cười cười với cô ấy, nâng mí mắt nhìn thấy Diệp Minh Thiến cách đó không xa.

Mái tóc xoăn xoã trên vai, cô ta đứng khoanh tay lộ ra mười móng tay sơn màu xanh ngọc, ánh mắt đánh giá Sở Ly từ trên xuống dưới.

Có ý dò xét, lại như mời.

Sở Ly không cười nữa.

Cô không có hứng thú với nhóm rêu rao khắp nơi của bọn họ.

Cô sẵn lòng kết bạn với Phan Đoá là bởi vì Phan Đoá là bạn cùng bàn của cô, con người cũng khá tốt.

Không phải cô thiếu bạn bè.

"Không sao, không phải bên cạnh còn có một bạn nữ sao, tôi cùng nhóm với bạn ấy." Sở Ly nói bình thản.

Mặt trời lớn như vậy chiếu lên trên mặt có nơi nóng rát. Cô muốn làm kiểm tra thể chất xong sớm một chút, quay về bóng râm nghỉ ngơi.

Sau khi nói xong câu đó, xung quanh bỗng chốc yên tĩnh.

Biểu cảm của Diệp Minh Thiến và mấy người cùng lớp đều tỏ ra ngạc nhiên khác nhau, ngay cả Phan Đoá luôn luôn thân thiện phóng khoáng cũng nhíu mày khó xử................

Chẳng qua cho thuận tiện, phản ứng của bọn họ trái lại rất lớn.

Sở Ly nhìn chằm chằm Phan Đoá, trong lòng có suy đoán.

Có nhóm nhỏ thì có người bị nhóm xa lánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!