Chương 35: (Vô Đề)

"Aiyo, Trạch đến rồi." Ngón tay Thiệu Tuấn Văn vê điếu thuốc, khẽ xuỳ một tiếng.

Theo ánh mắt Văn Dữ Trạch nhìn xuống, nụ cười giả tạo, chầm chậm dời bước.

Sở Ly nhanh chóng kéo quai balo, ba bước thành hai chạy đến bên cạnh Văn Dữ Trạch.

"Người đẹp, rốt cuộc ai là bạn trai cậu thế. Ban nãy vừa đi một người, bây giờ lại tới một người nữa à?" Thiệu Tuấn Văn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt suồng sã.

Cậu ta luôn luôn kiêng kỵ Văn Dữ Trạch, chưa bao giờ tìm chuyện sờ mông hổ.

Lần trước đụng ở trước cổng trường, Diệp Huy cũng có mặt, rên hắn ta cũng không dám rên lấy một tiếng.

Mà hôm nay, ở trước mặt Văn Dữ Trạch cố ý chọn chuyện này để nói. Không hề che giấu, trái lại mang ý mỉa mai vô cùng.

Ánh mắt Văn Dữ Trạch tối lại, lạnh giọng: "Mày mẹ nó thả cái rắm nữa thử xem?"

"Bảo bối thế cơ à, nói cũng không nói được?"

Thiệu Tuấn Văn phả ngụm khói, vẻ mặt khinh thường, "Ông đây nói là sự thật."

Hôm nay hai trường tổ chức hoạt động ở cổ trấn, lãnh đạo trường và giáo viên chủ nhiệm đều có mặt.

Nếu Văn Dữ Trạch dám động tay với cậu ta ở chỗ này, cho dù kết quả thế nào thì người có hại chỉ có thể là cậu.

Năm người đứng ở đường, giương cung bạt kiếm, bầu không khí căng thẳng.

Đối với loại vu tội dung tục ghê tởm cấp thấp này, một chữ Sở Ly cũng lười quan tâm, lại càng không nói nhiều lấy một chữ với Thiệu Tuấn Văn.

Cô kéo ống tay áo Văn Dữ Trạch, ý bảo cậu rời khỏi chỗ này.

Mà Văn Dữ Trạch lạnh lùng liếc nhìn Thiệu Tuấn Văn, không nhúc nhích, cũng không nói chuyện.

"Đừng để ý đến bọn chúng." Sở Ly nhẹ giọng, "Chúng ta đi."

Cô sợ cậu thật sự động tay động chân bèn kéo cánh tay cậu ra ngoài.

"Sao cậu qua đây vậy?" Sở Ly cố ý nói sang chuyện khác.

"Nửa ngày tìm không thấy người đâu." Văn Dữ Trạch liếc mắt nhìn cô một cái, sự tàn ác tan đi chút ít, "Tưởng cậu rớt xuống chân núi rồi."

"Điện thoại để chế độ im lặng, không phát hiện."

Văn Dữ Trạch không nói cái khác, xuỳ một tiếng, "Chạy lung tung."

Hai người vừa đi thì hai thằng bên cạnh cười càng suồng sã lại bới móc hơn.

"Cô gái đó tuyệt thật, mẹ nó thật sự thanh khiết."

"c** q**n áo ra đều như nhau, thật sự không biết lẳng lơ thế nào. Ban nãy liếc mắt đưa tình với thằng khác, bây giờ lại ở đây giả vờ ngây thơ."

"Hahaha đệt, càng nói càng có cảm giác. Ông đây thích cái loại thanh cao này, lần sao xem ảnh có thể mang vào một chút..."

Hai người đã đi ra ngoài được một đoạn, Sở Ly cũng không nghe thấy lắm.

Nhưng mà có mấy từ khó nghe, cố tình lại rơi vào tai Văn Dữ Trạch.

Cậu dừng bước, môi mím chặt, nắm tay siết chặt vang lên tiếng "rắc rắc".

Sở Ly còn chưa phản ứng lại thì tay áo trong tay đã bị rút ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!