Quê của Văn Dữ Trạch ở huyện Đài bên cạnh.
Ông nội cậu từng là phó bí thư ủy huyện Đài, xem như có tiền có quyền ở địa phương, gia đình sống an phận một góc, ổn định vừa ý.
Mãi cho đến năm đứa con trai Văn Chiêu mười chín tuổi tốt nghiệp cấp 3.
Vì tránh hiềm nghi nên ông cụ đã nhờ quan hệ tìm cho ông ta một vị trí viên chức nhỏ ở huyện Ninh bên cạnh.
Mặc dù bằng cấp không cao nhưng Văn Chiêu được cái miệng biết ăn nói, làm việc nhanh nhẹn thỏa đáng.
Trên quan trường từ trước đến nay không thiếu người gây chuyện. Thế mà cố tình lại là Văn Chiêu có xuất thân, còn có gương mặt quá mức xuất sắc.
Một gương mặt đẹp đều nổi tiếng ở bất cứ ngành nghề nào.
Văn Chiêu nhanh chóng bộc lộ tài năng, hơn hai mươi tuổi đã làm chức phó khoa. Từng có người đoán, chưa qua ba mươi Văn Chiêu đã có thể trở thành trưởng huyện trẻ tuổi nhất tỉnh.
Nhưng mà dã tâm của Văn Chiêu không dừng ở đó.
Ông ta ở quan trường như cá gặp nước, nhưng quan viên chính phủ làm việc khuôn sáo quá nhiều, không phát huy được tài năng.
Không làm chính trị được thì theo thương nhân.
Đầu óc Văn Chiêu cực kỳ thông minh, ánh mắt độc đáo, lại có cấp cao nhà nước chỉ điểm.
Một năm trước ông ta đến cải cách xây dựng ruộng đất ở huyện Ninh, vừa cho vay vừa hỏi mượn tiền ba mình, đầu tư toàn bộ số tiền có được vào việc kinh doanh đá.
Số phận rất thiên vị Văn Chiêu.
Lần đầu tiên đầu tư đã kiếm được thùng vàng đầu tiên trong cuộc đời. Cũng năm đó, mẹ Văn Dữ Trạch – Tạ Mẫn Giai – vừa mới tốt nghiệp đại học, theo đội khảo sát của tỉnh đến huyện Ninh thị sát thành quả cải cách xây dựng ruộng đất.
Trong một buổi tiệc khánh thành, hai người gặp nhau, quen biết.
Tạ Mẫn Giai sinh ra trong gia đình có dòng dõi tri thức, tốt nghiệp đại học danh tiếng, độc lập lại thông minh.
Mà Văn Chiêu hào hoa phong nhã, vẻ ngoài vượt trội, là đại biểu thanh niên xuất sắc trong huyện.
Không cần lựa chọn điều kiện, trong ao vảy vàng không gì hơn cái này. Dưới sự theo đuổi mãnh liệt của Văn Chiêu, Tạ Mẫn Giai không quan tâm đến sự phản đối của ba mẹ, dứt khoát quyết định ở lại huyện Ninh phát triển.
Một thanh niên xuất sắc, một nữ sinh viên khí chất. Mặc dù không nhận được sự chúc phúc của ba mẹ, Tạ Mẫn Giai vẫn xác định người trước mắt.
Trong tay Văn Chiêu có đất, vì cưới Tạ Mẫn Giai nên đã tiêu một số tiền lớn để xây căn nhà tây khí thế mà xa hoa.
Sau đó tổ chức một lễ cưới lớn trước nay chưa từng có, mở tiệc chiêu đãi khách ba ngày ba đêm.
Tất cả mọi người cảm thán, thị trấn nhỏ sinh ra rồng lại còn thu hút phượng. Người có tình cuối cùng sẽ trở nên thân thuộc, trở thành giai thoại mỹ mãn.
Kết hôn chưa bao lâu, Tạ mẫn Giai mang thai. Mang thai mười tháng sinh ra cậu bé xinh đẹp, gia đình sung túc vui vẻ, người người hâm mộ.
Theo lý thuyết, chuyện xưa nên kết thúc ở đây.
Nhưng mà Văn Chiêu tài năng quá lớn, lại không biết thu lại nên chọc người ta ghen tỵ cả thương trường lẫn quan trường.
Bản chất xấu xa nhất của con người quá hận những gì bạn có, cười bạn không có gì, chê bạn nghèo, sợ bạn giàu.
Bạn bè quen biết hồi đó, có người nịnh bợ cũng có người ghen ghét.
Ngay năm Văn Dữ Trạch mười một tuổi, Văn Chiêu bị người ta dẫn vào con đường, lần đầu tiên tiếp xúc m* t**.
Cái thứ đồ này, có một lần sẽ có vô số lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!