Chương 49: (Vô Đề)

Văn Dữ Trạch không biết bản thân đến trường lúc mấy giờ.

Có thể là bốn giờ, có thể bốn rưỡi.

Không nhớ rõ.

Trước cửa nhà thi đấu có hàng cây ngô đồng, một tay cậu nhét túi quần, đứng dưới tàng cây hút thuốc.

Hút hết một gói thuốc, bên chân đều là tàn thuốc.

Cả trường đang trong trạng thái nghỉ nửa buổi, chỉ có bảo vệ trước cổng trường đang trực.

Xung quanh yên lặng, học sinh và giáo viên đều đã vào xem, đang theo dõi buổi biểu diễn một cách thích thú.

Không khí lạnh hanh khô, cho dù có nắng, gió thổi qua vẫn đau da.

Cậu chỉ mặc chiếc áo khoác mỏng màu đen, xương cốt lạnh cóng.

Trong nhà thi đấu xa mấy mét mở hệ thống sưởi ấm, náo nhiệt vui vẻ, cậu không muốn vào.

Điện thoại trong túi vang lên một tiếng, Văn Dữ Trạch l**m môi, lấy ra xem.

[Hạ Đào: Đâu rồi, ở đâu?]

[Hạ Đào: Cậu còn chưa tới? Tiết mục đã qua được nửa rồi.]

Mấy tin nhắn liên tiếp đều đang giục cậu, tin nhắn trong nhóm cũng gọi cậu không ngớt.

Vừa bấm vào đã thấy, là tấm hình chụp Sở Ly.

Văn Dữ Trạch biết cô xinh đẹp, nhưng cụ thể xinh đẹp đến mức nào cậu không có khái niệm.

Dưới ánh đèn của phòng trang điểm, Sở Ly nâng mí mắt, lông mày mảnh hơi nhướng lên, ánh mắt nâu nhạt tròn xoe, khoé mắt có những vụn kim cương lấp lánh như giọt nước mắt trong suốt.

Trái tim không thể kiểm soát mà đập nhanh.

Vẻ đẹp của cô gái khiến người ta mê mẩn.

Lại tựa như bầu trời đầy sao, mong muốn mà không được.........

Điếu thuốc cuối cùng cháy một nửa, Văn Dữ Trạch ngửa đầu, phả vào không khí ngụm khói.

Mặt trời treo trên không trung, chói đến mức khiến cậu híp mắt.

Mùa đông ở huyện Ninh, ánh nắng là thứ hiếm có.

Không biết trời đẹp như này có thể tiếp tục được mấy ngày, cũng không biết trận tuyết lớn tiếp theo khi nào sẽ tới.

Cách một cánh cửa, có thể cảm nhận được hoan hô sôi nổi trong hội trường.

Nếu không đi vào sẽ không kịp.

Văn Dữ Trạch nghĩ như vậy, dập tắt điếu thuốc, chân run đến mức tê dại, đẩy cửa đi vào sân thi đấu.

"Mẹ nó cậu đi đâu thế? Wechat không trả lời điện thoại cũng không nghe." Hội trường ồn ào, Hạ Đào cũng không cần đè thấp âm lượng.

Văn Dữ Trạch nghiêng người qua, mặt không chút thay đổi ngồi vào chỗ phía sau.

Hạ Đào: "Hỏi cậu đấy, sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!