Đại hội thể dục thể thao ngày thứ hai, cuộc thi tiến vào giai đoạn gay cấn.
Rất nhiều hạng mục trọng điểm đã kết thúc, điểm số của các lớp cũng dần dần tăng lên.
Sở Ly ngồi trên khán đài, lấy một chai nước khoáng uống một ngụm nhỏ, thấm ướt môi.
"Xem tớ mang cái gì cho cậu nè." Phan Đoá lấy một lon bò húc trong balo ra.
Sở Ly nhận lấy áng chừng, lạnh ngắt.
Cô hỏi: "Phải uống hết lon này hả?"
Phan Đoá xua tay, làm như thật giới thiệu: "Tớ lên mạng tra rồi, cậu là lính mới nên không thể uống bò húc trực tiếp được, phải trộn với chút nước uống."
Cô ấy nói xong lại cầm cái ly ra, "Nhìn này, đã chuẩn bị sẵn cho cậu."
Sở Ly chớp mắt, trong lòng có hơi ấm áp, "Cảm ơn."
Phan Đoá cong môi cười: "Cảm ơn cái gì chứ, tớ đợi cậu thắng đấy --"
"Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, cậu đừng tạo áp lực cho cậu ấy." Chu Gia Thụ đi tới, đằng sau là Tống Hoài.
"Tớ nào có tạo áp lực cho cậu ấy." Phan Đoá trừng mắt cãi lại, "Sở Ly đỉnh lắm đấy."
Chu Gia Thụ hừ một tiếng, nhìn về phía Sở Ly: "Thắng hay không cũng không sao, cứ chạy là xong việc."
Sở Ly cười gật đầu.
Cô chưa từng tham gia đại hội thể dục thể thao, chỉ tham gia mấy lần buổi diễn tấu.
Sự quan tâm giữa bạn học trước kia đều rất khách sáo, vừa đủ.
Không có sự nhiệt tình bên ngoài, không có hỏi han ân cần rõ ràng.
"Còn có hơn một tiếng nữa mới thi, đừng căng thẳng." Tống Hoài ngồi xuống bên cạnh cô, giọng điệu nhẹ nhàng từ tốn.
Đúng rồi, đây mới là con đường cô quen.
Ngón trỏ đẩy gọng kính, Tống Hoài lại nói: "Nhưng mà nhìn dáng vẻ cậu, cũng không căng thẳng lắm."
"Cái này cũng nhìn ra được sao?" Sở Ly hỏi.
Thực ra không phải không căng thẳng, mà là so với căng thẳng thì sự k*ch th*ch khiêu chiến nhiều hơn.
Cô không ra trận khi chưa chuẩn bị. Cực khổ tập luyện gần nửa tháng, cuối cùng cũng đợi được ngày có kết quả.
"Hôm qua thi tiếp sức xong, còn chạy về lớp học tự học."
Tống Hoài nhướng mày: "Tâm lý cậu rất tốt."
"............"
Cô không có tâm lý tốt.
Hôm qua vốn không định về lớp tự học, nếu không bởi vì...
Nghĩ vậy, Sở Ly quay đầu nhìn lớp 7 bên cạnh.
Bình thường các bạn lớp 7 sôi nổi vui vẻ nhất, giọng lại lớn, muốn phớt lờ cũng khó, vậy mà hôm nay lại rất yên lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!