Chương 8: (Vô Đề)

Tiếng video giải trí ồn ào, ánh đèn đủ mọi màu sắc xoay tròn lóe lên xung quanh.

Văn Dữ Trạch cúp điện thoại, nhìn thấy điểm trên màn hình lướt lướt –

Nhân vật bị ép đến góc tường, thanh máu giảm mạnh, lũ zombie giương nanh múa vuốt nhảy lên ăn thịt.

Mới năm phút mà Hạ Đào đã chơi chết đến hai thanh, điểm cũng sắp về số không.

Văn Dữ Trạch kéo vai cậu ta ra sau, mất kiên nhẫn nói: "Sao cậu gà thành như này."

"Tôi có lòng tốt chơi giúp cậu, cậu báo đáp tôi như thế?"

Văn Dữ Trạch mặc kệ cậu ta.

Quăng tiền lần nữa, lấy súng điều chỉnh góc độ.

"Nghe điện thoại lâu như vậy, Trần Tiểu Thấm gọi à?"

"Cô ấy nói Quốc khánh qua tụ tập."

Văn Dữ Trạch nghiêng đầu đè súng, ngón tay khớp xương rõ ràng cầm báng súng màu đen, híp một bên mắt, đồng tử đen nhánh hết sức chăm chú nhìn chằm chằm màn hình.

"Cậu và Tiêu Kỳ Sơn đi đi, tôi không rảnh."

Dáng người cậu cao gầy, làn da trắng lạnh, mặc đồng phục rộng thùng thình nhưng không hiện vẻ mập mạp, cả người tràn đầy hơi thở thiếu niên tùy ý.

Ba bốn bạn nữ đi ngang qua dừng bước nhìn, nhỏ giọng thảo luận bên cạnh, ánh mắt phấn khích.

"Cậu không đi bọn tôi chắc chắn không đi." Hạ Đào nói, "Cậu nghỉ muốn làm gì, lại chạy đi thi đấu à?"

"Thịch" một âm thanh vang lên –

Zombie giương nanh múa vuốt xuất hiện, vừa mới nhảy xuống ban công đã bị nổ đầu.

Văn Dữ Trạch không nói chuyện, xem như ngầm thừa nhận.

"Được thôi."

Hạ Đào lười biếng dựa vào máy, quét một vòng nhìn các bạn nữ vây xem, cảm thấy rất nhàm chán.

"Tôi nói cậu có thể chơi cái khác được không. Số điểm cao nhất của cái máy này mới bị cậu thay đổi rồi, còn chưa có người phá nữa, cứ mãi chơi cái này có thú vị không?"

Vì phục vụ sở thích của giới trẻ nên trung tâm trò chơi điện tử mua vài máy chơi game mới. Mà cái thiết bị này có cảm giác giống như súng bắn tỉa mô phỏng nên càng được yêu thích hơn.

Văn Dữ Trạch đè súng kéo chốt, cằm kéo căng.

"Cọ vẽ đương nhiên sẽ không tới."

"........"

Hạ Đào bị trách bất ngờ không kịp phòng.

"Được được được, cậu là cao thủ." Cậu ta bĩu môi, hất cằm nói, "Lát nữa cao thủ dẫn tôi chơi pubg đi. Tôi sẽ thăng vàng cấp ba ngay, có thể mở khóa skin mới."

Văn Dữ Trạch nâng súng, động tác lưu loát nhắm ngay phía trước lại "thịch" một tiếng, điểm số trên màn hình chuyển động.

Cậu liếc mắt nhìn Hạ Đào một cái, lạnh nhạt nói: "Mới chơi cả buổi trưa, cậu không sợ ngồi đến mông dẹp lép à."

"Đệt, cậu nói không biết ngượng à. Nếu không cậu sống chết không chịu dẫn em gái, chạy tới chơi solo bốn, tôi đến mức suốt cả trưa không ăn được gà... Với lại ngày mai là cuối tuần, buổi tối đương nhiên phải thâu đêm rồi. Đi thôi đi thôi đi chơi pugb, đánh zombie cái gì nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!