Đêm khuya sau khi tuyết rơi, trên nhánh cây đọng lại lớp lớp thật dày.
Một cô gái đội mũ trùm đầu, khăn quàng cổ che nửa khuôn mặt chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe nhìn về phía bạn trai mình.
"Anh nói lễ Giáng sinh có còn tuyết nữa không nhỉ?"
Cậu con trai nắm chặt tay cô ấy, giọng điệu dịu dàng: "Đã lạnh thế rồi, còn muốn xem tuyết rơi?"
"Đương nhiên." Cô gái cười khẽ chớp mắt, "Tuyết rơi mới có không khí –"
Cô ấy nói, lơ đãng liếc mắt nhìn người đi ngang qua một cái, sợ tới mức kêu "á" một tiếng sợ hãi.
Bóng người màu đen cao lớn, động tác đi đường chậm chạp đến kỳ lạ.
Nương theo ánh đèn nhìn kỹ mặt cậu, trên trán, thái dương còn có cả mũi, tất cả đều là vết đỏ thẫm.
Đi được một đoạn, cô gái khẽ hỏi: "Sao mặt cậu ấy toàn là máu không?"
Cậu con trai quay đầu nhìn.
Sống lưng người nọ hơi cong, nhếch nhác không chịu nổi, đi đường cũng đi không vững.
Giống như chó hoang dơ bẩn, sa đoạ.
Cậu con trai ôm vai bạn gái: "Đừng nhìn, những người lăn lộn trên đường này đều là cặn bã xã hội, đánh nhau đều không tiếc mạng, chết rồi cũng không ai tiếc."
..........
Nhiệt độ không khí hạ xuống đến dưới không độ.
Thở ra một hơi, trong không khí bỗng chốc xuất hiện sương trắng.
Nói ra, đây là lần Văn Dữ Trạch bị thương nghiêm trọng nhất.
Thiếu niên luôn luôn kiêu ngạo lông bông, không chịu để ai vào mắt.
Mơ màng nhiều năm như thế, kết thù rất nhiều. Trường học, trường nghề đến xã hội đều có, chịu đấm chịu đá cũng không ít.
Nhưng không có một lần nào, giống như bây giờ.
Nếu không phải dựa vào suy nghĩ để thở, cậu nhất định sẽ ngã quỵ vào đêm tuyết này, có chết cũng không ai biết.
Văn Dữ Trạch đi một bước đau một cái.
Toàn thân chỗ nào cũng đau.
Cậu muốn hút thuốc.
Tay rất cứng, đông lạnh giống như kem. Lần mò trong túi quần cả nửa ngày mới rút ra được điếu thuốc đưa lên miệng.
Cậu đi sờ bật lửa.
Mấy tiếng "cùm cụp cùm cụp", bật lửa chỉ tuôn ra đốm lửa vụn vặt, không châm được cũng không tức giận.
Cậu cúi đầu, thuốc lá cứ để trong miệng.
Từ chỗ Diệp Huy đi đến Nhị Trung, cũng đã mười phút.
Cậu kéo lê cơ thể đau đến mức giống như không thuộc về mình, khập khiễng, mỗi một bước đều gian nan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!