Chiếc đèn chùm trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng trắng lạnh.
Trong không khí thoang thoảng mùi nicotin, chính giữa phòng khách là mấy chiếc bàn bi
-a màu xanh lá cây, bên cạnh có sofa và bàn trà, đi qua nữa còn có mấy chiếc máy tính.
Một nhóm thiếu nam thiếu nữ không học hành đàng hoàng đang tụ tập ở đây.
Chơi bóng, lên mạng, hút thuốc, sa sút lại lười biếng.
Trần Tiểu Thấm dựa vào bàn bi-a, chiếc áo dệt kim màu tím kết hợp với váy da đen.
Mái tóc dài nhuộm highlight xõa trên vai, mặt trắng môi đỏ, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, đuôi mắt hẹp dài hơi hơi nhướng lên, yên lặng nhìn thiếu niên mặc đồ đen.
"Chị Thấm, bạn trai chị có hơi đỉnh đấy." Cậu bạn nam bên cạnh nói.
Trần Tiểu Thấm liếc mắt nhìn người đó một cái, giọng điệu lười biếng: "Bạn trai cái gì, người ta là học sinh trung học."
"Học sinh trung học? Chơi bi
-a đỉnh cỡ vậy?"
Trần Tiểu Thấm cười cười, thở ra ngụm khói: "Là các cậu quá phế, ngay cả một học sinh cấp 3 cũng không chơi lại."
Nói xong cô ta quay về giữa.
Thiếu niên cúi người đè cán, quai hàm kéo căng, cổ áo sơmi mở rộng lộ ra xương quai xanh gầy.
Cậu đẩy mạnh khuỷu tay "ba" một tiếng giòn vang, quả bóng đen lưu loát vào lỗ.
"Đường bóng đẹp!"
Xung quanh bùng nổ tiếng reo hò.
Một cây thu sáu quả, người đàn ông bị đánh đến mất bình tĩnh ném mấy tờ tiền mặt lên trên bàn, xách áo khoác lên tức điên người rời đi.
Văn Dữ Trạch cầm tiền mặt, không nhét vào túi mà cầm đập vào tay cô gái bên cạnh.
"Cho tôi thật à?" Trần Tiểu Thấm hỏi.
"Không phải nói rồi à, thắng tính cho chị."
Cậu nâng mí mắt, giọng nói lạnh nhạt. Hòa với sự ầm ĩ lại lẻ loi cô độc, khí chất xa cách lạnh nhạt.
Trần Tiểu Thấm cười với cậu, còn định nói gì đó thì Văn Dữ Trạch đi lướt qua cô ta, đi thẳng đến sofa..........
Chỗ nghỉ ngơi lác đác mấy người, kéo cổ họng nói chuyện trời đất.
Hạ Đào lấy một bộ bài poker, ba người bắt đầu đấu địa chủ.
"Bên đường Tây mới mở một quán lẩu." Cậu ấy vừa chia bài vừa đề nghị, "Nói nghe người xếp hàng rất nhiều, buổi tối đi thử không?"
Văn Dữ Trạch cúi đầu ném bài: "Tùy."
Tiêu Kỳ Sơn vắt chéo chân: "Đừng đi, hôm trước tôi mới ăn đồ hư bị tiêu chảy, ăn nhẹ nhàng chút đi?"
"Được chứ, vậy lát nữa hỏi chị Thấm một chút."
Hạ Đào bỗng nhiên nhớ ra cái gì bèn ngẩng đầu nhìn Tiêu Kỳ Sơn, "Đúng rồi, ba nghìn mét kia cậu có đăng ký không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!