Chương 3: (Vô Đề)

Sở Ly mở to mắt trong bóng tối, cách một khoảng thời gian chớp một cái.

Căn nhà có hiệu quả cách âm nhất định, nhưng mà tầng một thật sự ồn, tiếng mạt chược theo gió bay chui vào trong tai người.

Suốt hôm nay, tâm lý và sinh lý của Sở Ly bị mài hết lần này đến lần khác.

Cô không ngủ được.

Trước kỳ nghỉ hè này, cuộc sống của Sở Ly không hề có chút gợn sóng nào, cho dù mối quan hệ giữa cô và ba cô Sở Kính Hoa rất tệ. Nguyên nhân là năm cô mười ba tuổi, mẹ vừa mới qua đời mấy tháng, ba đã đón một người phụ nữ về.

Ban đầu Sở Kính Hoa còn nỗ lực vun đắp mối quan hệ giữa hai người. Tính Sở Ly yên tĩnh, không phải người cãi lộn ồn ào. Cô luôn coi Từ Lệ Viên là người ngoài, mức độ thân cận thậm chí còn không bằng dì nấu cơm trong nhà.

Thời gian lâu dài, khoảng cách ba và con gái càng cách xa sâu hơn, quan hệ như miếng băng mỏng.

Cuộc sống vẫn phải luôn tiến về phía trước. Sở Ly nhớ mẹ, cũng dần dần bước ra khỏi bóng tối. Thành tích cô xuất sắc, đa tài đa nghệ, tương lai tươi sáng.

Nhưng mà tin dữ đến bất ngờ.

Công ty của Sở Kính Hoa đầu tiên là bị bóc ra tội trốn thuế, sau đó đối tác của công ty nhảy lầu tự sát một cách kỳ lạ dẫn đến thâm hụt sổ sách nghiêm trọng, cuối cùng tất cả điểm đáng ngờ và mũi nhọn đều chỉ về phía Sở Kính Hoa.

Thâm hụt, nợ nần, tù tội, tin đồn càng ngày càng nghiêm trọng.

Trong sự hỗn loạn, Từ Lệ Viên sắp xếp cô đến huyện Ninh.

Đêm trước khi đi, bà kéo cô nói một đống lời, không đau không ngứa mà rơi mấy giọt nước mắt.

-- Áp lực dư luận lớn như vậy, còn có người nhà bị hại đến tận nhà gây chuyện, con không thể ở lại Bắc Thành.

-- Tình hình công ty bây giờ, ra nước ngoài là không được. Dì vẫn đang chu toàn vụ kiện giúp ba con, không có sức lực tìm một chỗ tốt hơn cho con được.

-- Huyện Ninh là quê của ông nội con, gia đình Văn Lâm từng nhận ân tình của ba con. Dì đã liên hệ giúp con xong rồi, con qua đó không cần quan tâm gì cả, yên tâm đi học là được.

Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, ngoài lo lắng ra, Sở Ly cũng chỉ có mông lung.

Nhưng cô không có cách nào khác, không có năng lực. Chỉ có thể mặc người ta sai khiến, tức giận lại bất lực chấp nhận tất cả.

Gió đêm nổi lên, bóng cây lắc lư trên trần nhà.

Sở Ly chớp mắt, suy nghĩ quay về huyện Ninh. Bất cứ khi nào cô cho rằng mọi chuyện đã kết thúc thì chuyện tệ rồi người tệ mà cô gặp còn có thể kéo dài giới hạn của cô ra thêm.

Nhìn bóng cây nhe nanh múa vuốt, múa may hoang dã trên trần nhà, cô nhớ đến kẻ điên trên lầu.

Hai tiếng trước, Sở Ly bị một câu "cút ra ngoài" của Văn Dữ Trạch làm cho tức giận đến choáng váng.

Cô sống mười bảy năm, lần đầu tiên gặp người xấu xa như vậy.

Tâm trạng tồi tệ nghẹn cả ngày đạt đến đỉnh điểm, Sở Ly trừng mắt nhìn cậu, luồng nhiệt đảo quanh hốc mắt.

Cô cắn chặt răng không cho nước mắt chảy ra: "Cậu tưởng tôi muốn tới đây? Rốt cuộc tôi chọc cậu cái gì mà phải dùng lời lẽ gay gắt như vậy?"

Không biết là do dáng vẻ mình rất đáng thương, hay là lương tâm đối phương trỗi dậy mà Văn Dữ Trạch khựng lại, lông mày giãn ra, vẻ mặt dịu đi không ít.

Chỉ là cuối cùng Sở Ly không nhịn được nói thêm một câu "cậu có bị điên hay không", cô thấy Văn Dữ Trạch lại lạnh mặt, nhíu chặt mày.Hôm sau, Sở Ly bị tiếng gõ cửa liên hồi đánh thức.

"Ly ơi dậy ăn cơm trưa thôi." Văn Lâm ở ngoài cửa hô.

Tối qua Sở Ly bị mất ngủ đến bốn năm giờ sáng, đầu óc hỗn loạn.

Cô mơ màng mở mắt ra, nhìn trần nhà xa lạ một lát rồi chống cánh tay ngồi dậy, liếc mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!