Chương 11: (Vô Đề)

Trạm để đồ chuyển phát nhanh nằm phía sau tiểu khu cũ nát.

Căn phòng ngột ngạt nóng bức, sàn nhà xi măng, chồng đất to to nhỏ nhỏ chất đống lộn xộn, bên cạnh có chiếc quạt kim loại đang thổi.

"Uống cái gì?"

Văn Dữ Trạch kéo cổ áo tản nhiệt, đi vào kéo tấm kính tủ lạnh "rầm" một tiếng. Một loạt chai nước ngọt toát hơi nước được xếp thành hàng, nhìn thôi đã thấy mát lạnh mê người.

Sở Ly thu gọn dù che nắng lại, không ngại ngùng: "Coca lạnh."

Văn Dữ Trạch lấy một chai Coca và một chai nước khoáng, quét mã trả tiền rồi đưa Coca cho cô.

Cậu vặn nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống ngụm lớn.

Tóc mái loà xoà thấm mồ hôi mỏng, chất lỏng trong suốt chui vào miệng, yết hầu di chuyển, quai hàm sắc bén nâng lên.

Uống một hơi hơn phân nửa bình.

Sở Ly nhìn chằm chằm một lúc, nâng mí mắt nhìn tầm mắt Văn Dữ Trạch.

"Cậu uống nước lọc hả?" Cô chớp lông mi, mở miệng trước.

"Không thích ngọt."

Lúc này bà chủ đi ra khỏi phòng, thoáng nhìn cô gái sau lưng cậu bèn nhướng mày trêu: "Trạch, bạn gái mới đó à."

Gương mặt Sở Ly thờ ơ, cô không thích bị đánh giá trắng trợn.

Trong lòng nói sao kiểu người nào Văn Dữ Trạch cũng quen biết vậy.

Văn Dữ Trạch uống nước xong, hạ cổ tay ném chai nước khoáng vào trong thùng rác giấy.

"Chỗ nào ạ? Sao cháu không nhìn ra."

Bà chủ biết cậu lắm mồm bèn cười chậc một tiếng, "Cô gái xinh đẹp như vậy, lát nữa chọc giận rồi để xem cháu tìm đâu ra người thứ hai."

"Xinh đẹp có ích gì chứ."

Giọng Văn Dữ Trạch lười biếng, cử động cổ tay, "Gặp phải người không thể tự lo cuộc sống, người mệt chính là mình."

..........

Sở Ly nghe thấy lườm trong lòng.

Lười chẳng muốn kéo dài bèn đọc thẳng số điện thoại.

Bà chủ tra trên máy tính, qua hai giây bèn ngẩng gương mặt hóng chuyện lên, ánh mắt lấp lánh: "Aiyo, cái này chẳng phải địa chỉ nhà cháu sao? Còn nói không phải bạn gái?"

Văn Dữ Trạch cười một tiếng, không giải thích một câu nào: "Vậy bác phải hỏi cô ấy."

Càng nói càng thái quá, Sở Ly cạn lời.

"Thật sự không phải, bác đừng trêu ạ."

"Được, bác không nói không nói nữa." Vẻ mặt bà chủ vẫn là biểu cảm đó, tỏ rõ không tin, "Lần này đồ không ít đâu, bác lấy ra cho hai đứa nhé."

"Cảm ơn bà chủ."

Chỗ để đồ chuyển phát nhanh vừa bẩn lại vừa bí, Văn Dữ Trạch nóng đến mức trên cổ trên lưng đều là mồ hôi. Cậu quay đầu hất cằm về phía Sở Ly, ý bảo cô đứng ở chỗ cửa thông gió.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!