"Đã lên lớp 11 rồi, một chút tự giác cũng không có! Suốt hai ngày cuối tuần, chỉ cho làm một tờ đề thi, còn có một đề cũng không làm xong!"
Trong tiết Toán, thầy Trần đứng trên bục giảng tức giận: "Đại biểu môn thống kê cho tôi một chút, hễ mà ba câu hỏi lớn cuối cùng không viết một chữ nào thì chép 10 lần cho tôi!"
Bên dưới bỗng chốc kêu ca: "Cái gì... chép cũng không nhớ nổi."
"Nhớ rồi cũng không biết làm đề gốc, môn Toán chép sai đề? Thế thì lãng phí thời gian thôi..."
"Cậu muốn chép môn nào, tớ giành giúp cậu?"
Thầy Trần trừng mắt với cậu con trai ồn ào, chống nạnh mắng: "Còn nữa, ai nói với em vô dụng? Chép không sót một chữ còn có thể được điểm 1.5 điểm công thức!"
Sở Ly mắt điếc tai ngơ với mọi thứ xung quanh, cô cầm bút tính toán trên giấy nháp.
Phan Đoá nghĩ lại còn sợ, "hô" một tiếng: "Xem ra hôm nay tâm trạng lão Trần không tốt, hên là đã bổ sung bài thi xong trước rồi."
"Không phải nói muốn nâng điểm sao." Sở Ly cúi đầu, không ngừng bút, "Chép bài không thể lên được."
"..........."
"Chủ yếu là không biết quá nhiều." Phan Đoá xấu hổ nói, "Nhìn thấy đề bài đã đau đầu, không biết bắt đầu từ đâu."
"Gặp phải câu không biết phải hỏi kịp thời, gom lại nhiều càng học không hiểu."
Giọng Sở Ly nhẹ nhàng, vừa đúng khiến người ta có cảm giác kiên định.
Phan Đoá chớp chớp mắt: "Tớ tớ tớ cố gắng hết sức, tiết này nhất định sẽ nghiêm túc nghe giảng."
........
Tiếng chuông tan học vang lên, thầy Trần kẹp giáo án ra khỏi phòng học, chưa được hai giây lại quay trở lại, "Tống Hoài, còn có bạn học mới tới nữa, tên là gì..."
Trong lớp có cậu bạn phấn khích hô: "Tên Sở Ly ạ!"
"À đúng, bạn Sở Ly đến văn phòng với tôi một chút."
Sở Ly ngẩng đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng rồi đóng sách vở ra khỏi phòng học.
Chân trước vừa mới đi, chân sau đã có bạn học sát lại thảo luận: "Này này, gọi hai người bọn họ làm gì thế?"
"Còn có thể làm gì, Tống Hoài không để ý đến chuyện bên ngoài, chắc chắn là có liên quan đến cuộc thi Toán."
"Tống Hoài học toán đỉnh tớ biết, nhưng mà người đẹp mới tới kia á, đầu óc giỏi như vậy hả?"
"Cậu không nghe nói người ta là học sinh mũi nhọn của trường trung học trọng điểm Bắc Thành à? Đấy là khái niệm gì, thực lực quăng bọn mình mấy con phố được luôn đấy."
"Cắt, có khoa trương cỡ vậy không..."
Từ phòng học đến văn phòng phải đi qua một dãy hành lang.
Ánh mặt trời bên ngoài vừa vặn, có học sinh vui cười đùa giỡn.
Cậu bạn trước mặt Sở Ly cao gầy, mặc bộ đồng phục ngay ngắn chỉnh tề. Ấn tượng của cô về cậu ta bắt nguồn từ Phan Đoá, nghe nói thành tích rất tốt, là học sinh xuất sắc của Nhị Trung.
Hai người không nói chuyện, cùng đến văn phòng.
Không ngoài dự đoán, thầy Trần tìm bọn họ quả nhiên là nói chuyện thi đấu.
"Bạn Sở Ly này, thầy xem kỹ bài thi lần này của em rồi, không tệ, rất tốt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!